Nỗi Đau Còn Đó (Kịch Bản Phim)

NHÂN VẬT

  1. HIỀN, Cô gái lai Mỹ trắng 22 tuổi
  2. MINH, Sinh viên sửa xe gắn máy 23 tuổi
  3. TƯ QUYỀN ANH, 43 tuổi
  4. HAI BÚA, 26 tuổi
  5. Bé THỤC, 2 tuổi.
  6. MẸ HIỀN, 40 tuổi
  7. CAN, Giáo sư Anh văn 35 tuổi
  8. JANE, 23 tuổi
  9. Bà mai, 38 tuổi
  10. Người Mỹ, gần 50 tuổi
  11. Ông ngoại Hiền, gần 70 tuổi
  12. Thông dịch viên, 30 tuổi

Một số trẻ lai trắng, đen. Đám đông nơi phòng đợi phi trường Tân Sơn Nhất. Vài người hàng xóm, xích lô đạp, xích lô máy, khách chơi bời. Một vài gái điếm, 2 du đãng, cô gái hư xe Honda

1. CẢNH NGOẠI

Trong nhà ga Tân Sơn Nhất

Buổi sáng khoảng 9,10 giờ. Trời âm u nhiều mây đen. Trong phòng đợi người rất đông. Tất cả đều ăn mặc áo quần đẹp đẽ hợp thời trang. Chuyện trò ồn ào náo nhiệt. Những cái ôm hôn thấm thiết. Những cái bắt tay siết chặt không muốn rời của người đi kẻ ở. Nơi này chụp ảnh, chỗ kia quay video, ánh đèn chớp lóa. Giữa cảnh bất nháo, hổn độn đó, một thanh niên ăn vận tối tàn, cưỡi một chiếc xe gắn máy cũ kỹ, ngừng trước sân ga. Tiếng máy xe nổ ầm ầm và pô xe phun khói mù mịt làm nhiều người khó chịu. Người thanh nhiên nhìn quanh quẩn như muốn tìm chỗ gửi xe, vì đây là lần đầu tiên anh đến sân ga Tân Sơn Nhất. Anh bảo vệ huýt còi và tiến tới phía anh thanh niên xua tay ra hiệu đuổi đi.
MINH: Anh làm ơn chỉ dùm tôi chỗ gửi xe.
ANH BẢO VỆ: (chỉ tay) Tấm biển gửi xe to tổ bố thế kia mà không nhìn thấy sao? Kia kìa, chỗ có ngưới vừa dắt xe ra đó.
MINH: Cám ơn anh.
Minh nổ máy xe phóng đi. Khói pô phun từng làn vào đám người đứng trong hành lang. Một bà ăn vận sang trọng, có vẻ kênh kiệu, lấy khăn tay đưa lên mũi che, lầu bầu nói với một người nhà: Tôi chưa từng thấy một nước nào xe cổ lổ sĩ gây tiếng động ầm ĩ và làm ô nhiễm không khí như thế mà vẫn cứ ngang nhiên chạy ào ào. Ở bên Mỹ ấy à, nó phạt cho sặc gạch. Vừa lúc đó, một xe bus to lớn chở đám trẻ lai tới đậu lại. Đám trẻ trên dưới hai mươi tuổi, trắng đen, lớn nhỏ, gầy béo từ trên xe nhộn nhịp bước xuống. Hiền và con gái bước xuống sau chót. Cô mặc chiếc áo dài vàng quần đen, một tay cầm cái túi xách nhỏ, một tay dắt bé Thục bước vào hành lang nhà ga đưa mắt nhớn nhác có vẻ tìm kiếm. Minh đến cũng nhìn quanh tìm kiếm.
HIỄN: (nói như reo) Đây rồi! Anh Minh ơi!
Minh tiến lại bên Hiền.
MINH: Tôi cứ tưởng mình tới trễ không kịp tiễn Hiền. Mấy giờ thì vào phòng cách ly?
HIỀN: Khoảng 15 phút nữa.
Ba người tới một băng ghế trống ngồi. Minh và Hiền mỗi người ngồi một đầu ghế, còn bé Thục ngồi giữa. Người qua lại trước mặt sau lưng họ. Cả hai có vẻ hơi nguợng ngập. Im lặng một lúc, Hiền mới khẽ lên tiếng.
HIỀN: Hiền xin cảm ơn anh. Nhìn cảnh thiên hạ đưa tiễn nhau đông đảo thế kia, đầy đủ họ hàng bà con bạn bè, Hiền thấy tủi thân quá. Nếu không có anh đi tiễn, chắc Hiền khóc hết nước mắt. (Ngừng một chút) Khi sang tới đất nước người Hiến chẳng bao giờ quên đuợc anh, nhất là chiếc áo dài anh tặng Hiền (cô cúi xuống cầm vạt áo dài nâng lên). Hiền sẽ giữ gìn nâng niu nó như một bảo vật suốt đời. Mặc nó vào Hiền thấy như cả quê mẹ bao bọc lấy thân thể mình.
MINH: Cám ơn Hiền. Tôi rất tiếc là mình không thể làm gì hơn để giúp Hiền (cười nửa miệng) Lực bất tòng tâm mà! (Im lặng một phút) Tôi cũng không bao giờ quên… giờ phút này. Sang đó, nếu khi nào rảnh rỗi, Hiền viết thư về cho tôi nhé! Thấy thư cũng như thấy người. (Minh đưa tay kéo bé Thục lại gần mình). Con đi có nhớ chú Minh không?
BÉ THỤC: Nhớ!
MINH: Nhớ để đâu?
BÉ THỤC: Nhớ để đầu (đưa tay lên đầu).
MINH: (cười cầm tay bé Thục đặt lên ngực bé). Không, phải để nhớ chú ở chỗ này này…(Trong lúc bé Thục gật gật đầu thì Hiền vờ quay nhìn chỗ khác. Minh rút ở túi áo ngực ra một cái lắc bằng vàng nhỏ xíu).
MINH: Quà kỷ niệm của chú Minh tặng cháu Thục đây. (Ống kính quay sát cái lắc trên có khắc hai chữ HIỀN - THỤC. Minh đeo cái lắc vào cổ tay bé Thục).
HIỀN: (như trách nhẹ) Anh thật…
MINH: Mai này lớn lên ở đất nước người nó sẽ quên tôi và quên buổi đưa tiễn hôm nay. Và có lẽ cả đất nước này nữa. Tất cả đều trôi vào lãng quên. Nhưng tôi hy vọng nó sẽ còn giữ cái lắc này...Với tôi thế là đủ rồi...Còn đây (Minh gỡ cặp kiếng mắt mầu xanh đã cũ đang đeo ở mắt) Đây là quà tặng Hiền.
HIỀN: (sửng sốt nhìn Minh)
MINH: (gật đầu) Vâng, cặp kiếng này là di vật cuối cùng của cha tôi để lại. HIền biết đấy, suốt ngày đêm không lúc nào tôi rời nó trên mắt nên người ta vẫn gọi đùa tôi là anh Ba kiếng dâm.
HIỀN: Xin lỗi anh Minh nhé, HIền cứ tưởng anh bị mắc bệnh đau mắt mãn tính nên suốt quanh năm phải mang kiếng mầu.
MINH: Tôi mang kiếng để nhìn cuộc đời qua mầu xanh đấy Hiền ạ! (Minh trao kiếng cho HIền)
MINH: Tôi hy vọng qua bên đó những khi nắng lửa, những lúc gió bụi dọc đường, với cặp kiếng này sẽ giúp cho Hiền khỏi bị chói chang, nhức nhối. Và Hiền lúc nào cũng nhìn đời qua cặp mắt kiếng mầu xanh…Mầu của hy vọng mà. Biết đâu sang đó chẳng có ngày Hiền gặp lại được người cha …
HIỀN: (rơm rớm nước mắt) Cám ơn anh! Cám ơn anh vô cùng! (kéo bé Thục lại bên mình và ôm chặt nó vào lòng. Một lúc, Hiền ngửng nhìn vào mắt Minh). Nhưng…xin anh Minh đừng bao giờ nhắc tới người đàn ông đó nữa. Hiền cùng con ra đi là để tìm một cuộc sống mới, một sự đổi đời, chứ không phải tìm lại một tai họa quá khứ.
MINH: Xin lỗi Hiền, tôi thực không có ý khơi dậy…
HIỀN: (lấy khăn tay chậm mắt rồi gượng cười và ngập ngừng chuyển sang chuyện khác) Hiền hỏi thật anh Minh nhé!
MINH: Hiền cứ nói!
HIỀN: Anh Minh có người yêu chưa?
MINH: (khẽ lắc đầu hơi chua chát) Chưa Hiền ạ, khi gặp được người mình yêu thì không có cơ hội.
HIỀN: Hiền cũng vậy (thở dài). Suốt những năm tháng của đời người con gái Hiền chưa hề được một lần yêu. Khi gặp được nguời mình yêu thì... thì... mọi sự lỡ làng hết rồi. (Hiền nhìn ra xa tránh cái nhìn của Minh. Im lặng một lúc. Minh thở dài)
MINH: Phải, tất cả mọi sự có lẽ đều muộn mất rồi.
(Hai người im lặng trong khi bé Thục mân mê tấm lắc). Có tiếng người nói to: "Yêu cầu các bạn trong diện con lai tập trung lại".
MINH: (đứng lên) Thôi, bây giờ đến lúc chúng ta phải chia tay. Chúc Hiền...
HIỀN: (xua tay) Hiền xin nhắc lại câu nói của anh hôm qua, đừng nói gì thêm nữa anh Minh ạ.
(Minh cúi xuống bồng bé Thục lên và hôn vào trán nó).
HIỀN: Con hôn chú Minh đi!
(bé Thục hôn lên hai má Minh thật kêu).
HIỀN: Mỗi cuối năm, nếu không có gì trở ngại, anh làm ơn thay Hiền lên thăm mộ mẹ Hiền, cắm cho bả mấy nén hương, Minh nhé. Anh biết là Hiền đau lòng thế nào khi…
MINH: Hiền yên tâm. Tôi sẽ làm đúng lời Hiền dặn. Bây giờ Hiền và con vào đi. Tôi sẽ đợi tới khi phi cơ cất cánh và sẽ trông theo nó bay mất hút cuối chân trời mới ra về.
MINH: (cầm tay Hiền nói khẽ, giọng run run xúc động) Vĩnh biệt Hiền!
HIỀN: (nước mắt lưng tròng vội đeo kính vào) Không .. không, đừng nói câu vĩnh biệt, tạm biệt thôi anh Minh. Chúng ta sẽ còn có ngày gặp lại. Cận ảnh. Hiền cúi xuống bồng con lên, nước mắt hai hàng chảy xuống má. Một tay dắt con, một tay cầm túi xách, Hiền đi lẫn vào đám đông thỉnh thoảng ngoái lại nhìn Minh. Minh kiễng chân đưa tay vẫy vẫy... Nhạc nhẹ (có thể dùng bài 'Ngày Mai Em Đi' của Trịnh Công Sơn).
Tiếng nói của Hiền vang lên: "Vĩnh biệt Minh! Vĩnh biệt những ngày tháng cũ! Vĩnh biệt quê hương Việt Nam vô vàn yêu dấu! Mẹ ơi! Lạy mẹ con đi đây! Con đi tới một miền đất xa lạ mà con chưa biết được những gì đang chờ đợi con ở đó. Nhưng con phải đi. Đi để tìm cơ hội. Đi để làm lại cuộc đời..."

2. CẢNH NỘI

Trong phòng cách ly

Sau khi làm xong thủ tục, Hiền ngồi một mình trên ghế trong lúc bé Thục chạy nhảy tung tăng quanh đó và tỏ ra ngơ ngác lạ lùng khi thấy những người ngoại quốc quần áo sặc sỡ qua lại.
HIỀN: Đừng chạy xa quá rồi lạc đấy con.
Một người ngoại quốc to lớn mặt mũi đỏ gay râu ria xồm xoàm, thấy bé Thục chạy qua, đưa bàn tay đầy lông lá xoa đầu bé.
NGƯỜI NGOẠI QUỐC: Hi, baby!
(bé Thục ngửng nhìn người ngoại quốc, sợ quá khóc thét lên và chạy về phía Hiền).
BÉ THỤC: (run rẩy chỉ tay về phía người ngoại quốc). Con sợ cái ông kia quá.
HIỀN: (xoa đầu con) Đừng sợ, ổng chào con đó!
BÉ THỤC: Không, không, mẹ đuổi ổng đi. Hiền ngửng đầu lên nhìn người ngoại quốc đi qua trước mặt mình. Ông ta nhe răng và gật đầu chào. Cô bỗng rùng mình cúi mặt đưa hai tay ôm ngực. Cả một chân trời dĩ vãng hiện về qua màn nước mắt...
(Chuyển cảnh)

3. FLASH BACK

Tiếng Hiền nổi lên cùng với những hình ảnh dĩ vãng mờ ảo lần lượt hiện ra lướt nhanh theo lời nói: "Tôi là một đứa con lai sinh ra và lớn lên trong nỗi đau bất hạnh của mẹ tôi. Lúc ấy mẹ tôi là một cô gái quê trẻ đẹp, mới 17 tuổi, sống êm đềm trong gia đình với cha mẹ anh em và đồng ruộng. Cuộc sống chân lấm tay bùn vất vả nhưng không ngăn nổi sức sống và sự yêu đời của mẹ tôi. Bà có người yêu và cả một chân trời hạnh phúc, tuy bình dị đơn sơ nhưng vô cùng quí báu đang chờ đón bà. Mùa xuân năm đó mẹ tôi sắp sửa lễ ăn hỏi thì chiến trận lan tràn tới quê tôi. Chính sắc đẹp của mẹ tôi đã hại bà, đã trở thành kẻ thù của bà. Bà bị một ngoại nhân hãm hiếp ngay sau bụi tre nhà. Theo lời mẹ tôi kể lại, bà sợ hãi quá, trước khi ngất đi chỉ kịp thấy kẻ hãm hiếp mình thân hình to lớn, mặt mũi đỏ gay, râu ria xồm xoàm, tay chân đầy lông lá. Sự bức bách thú vật đó đã tạo ra một mầm sống trong bụng mẹ tôi. Sau khi đời con gái bị tan nát, gia đình bên nhà người chồng tương lai của mẹ tôi từ hôn.Thêm vào đó khi sinh tôi ra, mẹ tôi không chịu đựng nổi sự hắt hủi, rỉa rói, chửi bới của chính cha mẹ mình và sự chế diễu nhạo báng khinh khi của đám trai gái làng, mẹ tôi đành nuốt nước mắt từ bỏ gia đình bế con thơ lên Sàigòn tìm kế sinh nhai. Tôi không hề biết một chút gì về cha tôi ngoài hình dáng người đàn ông ngoại quốc thân mình to lớn, mặt mũi đỏ gay, râu ria tua tủa, tay chân đầy lông lá đã khắc sâu vào tâm khảm mẹ tôi và ám ảnh suốt tuổi đời con gái thơ ngây của tôi. Ở một chân trời xa xôi nào đó, nhất định chẳng bao giờ cha tôi nghĩ rằng qua những phút điên cuống tệ hại, cha tôi gây cho một người con gái xa lạ, đã có một đứa trẻ ra đời mang trong mình giòng máu của ông.Từ một cô gái bán hàng rong chè xôi nước, theo sự đưa đẩy của thời cuộc, qua sự rủ rê khuyến khích của bè bạn, mẹ tôi xin vào làm cho một hảng thầu Mỹ với chân lao công quét dọn. Gái một con với sắc đẹp đang thời kỳ nở rộ, chẳng bao lâu mẹ tôi trở thành gái bao của một viên đốc công người Mỹ. Bắt đầu từ đấy, cuộc đời cô gái quê sống trong sung sướng nhàn hạ. Ông đốc công này hết nhiệm kỳ về nước lại "nhường" mẹ tôi cho một ông đốc công khác mới sang. Mẹ tôi trở thành me Mỹ thật sự.Tôi lớn dần lên trong cảnh đời đó. Khi ngưới Mỹ rời khỏi Việt Nam, "người chồng hờ" sau chót của mẹ tôi muốn đưa mẹ con tôi về Mỹ, nhưng mẹ tôi từ chối. Quê hương dẫu sao vẫn là nơi thân thương yêu quý nhất.Thêm nữa, mẹ tôi lo sợ nghĩ tới những ngày tháng nhan sắc tàn phai trên đất nước người. Những người Mỹ đi qua đời bà không phải vì yêu thưong mà giản dị là họ chỉ muốn hưởng lạc trên thân xác bà.

Cuộc đời mẹ tôi từ đây rẽ sang một con đường khác, con đường lao động chân tay để kiếm ăn và nuôi con. Thời kỳ này mẹ tôi gặp ông Tư quyền Anh, một võ sĩ giải nghệ vì bị tai nạn xe hơi què một chân. Ông Tư quyền Anh thuộc loại tứ chiếng giang hồ, bây giờ đứng tuổi chán chê cuộc đời anh chị, quyết chí tu thân làm lại cuộc đời. Ông kiếm sống bằng một xe bò viên ngay đầu ngõ mẹ con tôi ở. Một buổi tối, mẹ con tôi coi cải lương về ghé chỗ ông Tư quyền Anh ăn bò viên. Có lẽ cảm vì những lời lẽ tán tỉnh đường mật của ông Tư, mẹ tôi xiêu lòng, ít ngày sau bà về sống chung với ông Tư. Hai người làm một tiệc nhỏ đãi bà con lối xóm. Mẹ tôi mở luôn một xe bánh cuốn bên cạnh xe bò viên của chồng. Sau mấy năm chung sống mẹ tôi mang bầu. Nhưng đứa trẻ sinh thiếu tháng mới ra đời đã chết ngay. Từ đó mẹ tôi mỗi ngày một ốm yếu xanh xao và bệnh tật quanh năm. Lối xóm xấu mồm nói tại ông Tư sung sức quá nên bà Tư còm cõi đuối sức dần vì không chịu đựng nổi sự đòi hỏi của ông Tư. Từ ngày mẹ tôi đau tôi phải nghỉ học phụ bán hàng với ông Tư. Bọn đàn ông con trai đủ mọi lứa tuổi tấp nập kéo tới để ăn thì ít mà để ngắm nghía tán tỉnh tôi thì nhiều. Nhiều lần họ to tiếng cãi cọ rồi sinh ẩu đả đập lộn vì "con gá tức nhau tiếng gáy" và muốn tỏ ra "ta đây" với tôi. Ông Tư sợ họ gây ồn ào lộn xộn phá phách làm mất khách hay vì một lý do nào đó mà tôi không biết, ông không cho tôi bán hàng nữa, bắt tôi ờ nhà trông nom săn sóc mẹ tôi".

4. CẢNH NỘI

Đêm trong nhà Hiền

Nhà tranh vách gỗ, có 3 buồng, buồng khách ở giữa, hai bên là buồng ngủ, nhỏ, hẹp, tối tăm, nghèo nàn. Trong buồng ngủ Hiền nâng bà Tư dậy, cầm tô cháo dỗ dành.
HIỀN: Má ráng ăn thêm mấy thìa nữa đi. Sớm mai con sẽ đưa má vô bệnh viện. Con đã dặn chú Sáu xích lô máy đúng 7 giờ tới đón.
BÀ TƯ: (lắc đằu giọng yếu ớt đứt quãng). Khỏi cần con ạ. Má biết sức mình. Má yếu lắm rồi...Đi bệnh viện làm chi tốn tiền vô ích. Nhà mình lâu nay vì má trở nên túng thiếu.
HIỀN: Má kỳ quá à! Anh Năm y tá hồi chiều nói với con bệnh má không nặng lắm đâu nhưng phải đi bệnh viện mới chữa trị được (đút muỗng cháo vô miệng bà Tư).
BÀ TƯ: (nuốt xong muỗng cháo) Thôi, con đi ngủ đi, khuya rồi...Dượng con chơi đâu mà giờ này vẫn chưa về?
HIỀN: Hôm nay chúa nhựt chắc ổng cùng mấy người bạn rủ nhau đi nhậu nhẹt. Giờ cũng sắp về. (Đỡ mẹ nằm xuống, kéo mền đắp ngang người bà Tư). Má ngủ ngon nghe. Cần gì cứ gọi con. (Hiền sắp rời khỏi cửa buồng bà Tư gọi lại).
BÀ TƯ: Hiền con!
HIỀN: (quay lại ngồi bên giường) Má biểu gì con?
BÀ TƯ: (ngập ngừng) Hiền à, con cũng đã lớn rồi…cái thằng Hai thợ máy ấy mà...trông tướng nguời nó thế mà hiền lành tử tế con ạ...má muốn...Dượng con cũng bằng lòng.
HIỀN: (cười) Để khi khác, lúc nào má hết bịnh đã, giờ má nghỉ đi. (Nắm tay bà Tư). Con thương má lắm. Má phải đi bệnh viện chữa khỏi bịnh, rồi má muốn gì con cũng xin nghe theo.
Hiền trở về buống mình tắt đèn, nằm trằn trọc mãi không tài nào ngủ được. Chuông đồng hồ nhà hàng xóm thong thả điểm 12 tiếng. Hiền ngồi dậy bật đèn điện khẽ buớc vào buồng bà Tư. Đứng truớc cửa buồng nghe ngóng một lúc thấy bà Tư thở đều đều, Hiền yên tâm trở lại buồng mình nằm. Cầm cuốn truyện đọc vài trang, Hiền tắt đèn ngủ. Chuông đồng hồ hàng xóm điểm một tiếng. Hiền đang thiêm thiếp mơ màng...Có tiếng động khẽ ngoài cửa.
HIỀN: Dượng về đó hả? (không có tiếng trả lời. Hiền nhỏm dậy trên giường nghe ngóng).
HIỄN: (lẩm bẩm) Từ ngày con mèo bị bắt mất, mấy con chuột này lộng quá.
Hiền nằm xuống ngủ. Lát sau có tiếng chân người bước nhè nhẹ trên nền nhà. Một bóng người đẩy cửa buồng Hiền bước vào rồi rất nhanh đưa bàn tay to lớn bịt chặt lấy miệng Hiền và cả thân hình lực lưỡng nằm đè lên người Hiền. Hiền giẫy giụa chống đối. Hai chân người đàn ông một lành một què khoằm lại như gọng kềm kẹp chặt lấy đùi và chân Hiền. Tay trái bịt miệng Hiền, tay phải xé rách phía trên quần Hiền. Hai tay Hiền đẩy mạnh người đàn ông ra và miệng ú ớ không kêu được thành tiếng.
ÔNG TƯ: (thều thào) Hiền... Dượng Tư đây mà! Con không thương dượng sao? Ngoan...nằm yên cho dượng...cưng nào!
Hiền hết sức vùng vẫy cào cấu vào người ông Tư, nhưng vô ích trước sức mạnh của người đàn ông say rượu và điên cuồng vì ham muốn. Hiền đuối sức dần. Ông Tư đưa tay chẹn cổ Hiền làm cô nghẹt thở, hai tay buông xuôi rã rời. Bỗng Hiền nhăn mặt đau đớn. Rồi hai mắt Hiền nhắm lại, nuớc mắt trào ra. Lúc đó, bàn tay ông Tư bỏ ra thôi bịt miệng Hiền, cô liền la to:
HIỀN: Bớ hàng xóm, cứu tôi với! Bớ hàng xóm cứu tôi với!
Có tiếng ho rũ rượi trong phòng bà Tư. Bên ngoài, tiếng chân người chạy rầm rập. Người ta phá cửa xông vào nhà trong khi Hiền vẫn lớn tiếng kêu cứu thảm thiết. Ánh đèn pin soi rọi. Máy người hàng xóm xông vào buồng. Ông Tư mình trần có rất nhiều vết cào sướt máu đỏ trên mình, mồ hôi nhễ nhại, tay ôm quần xà lỏn trễ dưới rốn chạy vụt ra. Người ta giữ chặt ông Tư lại. Một người chiếu đèn pin vào mặt ông Tư nói: Tưởng ai té ra là con dê xồm Tư quyền Anh. Mình đầy hơi rượu!
Người thứ hai: Đồ chó má, hãm hiếp cả con gái riêng của vợ.
Người thứ ba: Giải nó ra đồn công an. Phen này tù mọt gông, đáng đời.
(mấy thanh niên dân phòng tới nắm cổ ông Tư lôi đi. Trước khi đi, ông Tư còn trừng đôi mắt đỏ ngầu sừng sộ nói với mọi người):
ÔNG TƯ: Trồng cây thì ăn trái, mắc mớ chi tới mấy người mà xáp vô gây lộn chửi bới!
Một người bật nút đèn điện. Buồng sáng. Hiền nằm co quắp trên giường, đầu tóc rũ rượi, mặt tái mét, quần áo rách tả tơi gần nhu lõa thể. Hiền ôm mặt khóc nức nở. Bà Tư nằm gục dưới chân giường người con gái. Người ta vực bà lên, hai mắt bà mở trừng trừng, miệng ộc ra từng bụm máu, hơi thở dồn dập, đứt quãng. Hiền lấy tấm chăn quấn quanh người, ôm chầm lấy mẹ. Môi bà Tư mấp máy định nói điều gì, nhưng muộn mất rồi. Bà tắt thở trong tay Hiền.
HIỀN: (chắp hai tay lạy mẹ lia lịa, la lên thảm thiết) Má, má ơi, tỉnh lại đi, đừng bỏ con má ơi!
Mấy nguời hàng xóm lặng lẽ cúi đầu. Một bà bật khóc vội đưa tay bịt miệng bước ra ngoài.

5. CẢNH NGOÀI NGHĨA TRANG

Mặt trời đỏ úa sắp lặn. Hiền mắt đẫm lệ quỳ uể oải đứng lên. Cô chắp tay lạy mộ mẹ.
HIỀN: Má ơi, tối rồi con về đây! Mai con lại tới nói chuyện với má.
Hiền bước chậm chạp ra khỏi nghĩa trang lên đường nhựa đứng chờ xe. Không có một chiếc xe lam hay chiếc xich lô máy. Đường vắng, thỉnh thoảng một vài chiếc xe hơi vội vã phóng vụt qua. Hiền đi men theo con đường nhựa. Gió chiều lồng lộng làm tung bay tóc và vạt áo bà ba trắng của Hiền. Hiền đi tới ngã ba Bà Quẹo. Xe cộ qua lại nhiều nhưng toàn là xe hơi nhà (biển trắng) và xe cơ quan (biển xanh) sang trọng bóng loáng, Hiền không dám giơ tay vẫy đi nhờ. Đi tới một trạm xăng nhỏ có đèn điện toả sáng, Hiền tạm yên tâm dừng chân tại đây ngóng chờ xe. Một xe hơi nhà ghé và ngừng lại trạm xăng. Một người đàn ông ăn vận lịch sự, đeo kính trắng, để ria mép, miệng ngậm píp ra khỏi xe trao chìa khóa xe cho người bán xăng nói như ra lệnh: Đổ đầy nghe! Nói xong, ông ta thả bộ lòng vòng chợt nhìn thấy Hiền. Hiền nghe tiếng chân giầy nện trên nền xi măng quay lại nhìn và nhận ra là ông thầy dạy Anh văn của mình.
HIỀN: (cúi chào) Thưa thầy!
CAN: (nói như reo) A, Hiền! Đi đâu giờ này mà còn đứng thơ thẩn ở đây thế này?
HIỀN: Dạ, em chờ xe ạ.
CAN: Chờ xe? Có phải em chờ người nhà đến đón?
HIỀN: Không ạ.
CAN: Hay hẹn hò bạn trai?
HIỀN: (ngượng)Thưa không có...
CAN: Vậy em về quê thăm bà con?
HIỀN: Em đi thăm mộ má em.
CAN: (làm bộ sửng sốt) Trời, bà cụ mất hồi nào vậy? Sao tôi không thấy ai ở trường nói gì hết? Lâu không thấy Hiền đi học tôi tưởng Hiền bệnh hay đổi trường.
HIỀN: Má em bị bịnh mấy tháng liền, nhà ít người em phải nghỉ học ở nhà săn sóc chăm nom má và giúp đỡ gia đình.
CAN: Thế Hiền đi làm rồi à?
HIỀN: Dạ, em đang tìm việc làm. Em có nhờ trung tâm tìm việc tìm dùm.
CAN: (chau mày). Bây giờ việc ít người nhiều.Tìm được một chỗ làm không dễ đâu, nhất là đối với những cô gái chưa tốt nghiệp phổ thông như Hiền. Các trung tâm tìm việc lúc nào cũng đầy nhóc người, mà toàn tay chuyên môn có nghề cả thì làm gì tới lượt mình? Lại còn công việc có thích hợp với mình không nữa chứ? (tay vỗ vỗ trán làm bộ suy nghĩ). À, cách đây mấy bữa, một anh bạn thân bảo tôi ảnh cần một cô thâu ngân. Không biết ảnh đã tìm được người chưa. Hễ chưa, tôi sẽ giới thiệu Hiền.
HIỀN: (tỏ dấu mừng rỡ) Cám ơn thầy...
CAN: Anh bạn tôi làm chủ một Rét tô răng lớn ở đường Đồng Khởi. Nếu được nhận vào làm Hiền chỉ làm buổi tối thôi. Như vậy ban ngày Hiền có thể tiếp tục việc học hành. Trong lớp tôi thấy Hiền thông minh, học khá, nếu bỏ học uổng lắm. Nếu cần thì Hiền tới "cua" Anh văn của tôi mà học. Tôi sẽ miển phí cho Hiền. Thời buổi này cần phải có bằng B Anh văn trở lên mới kiếm được việc tốt lương cao (ngừng một chút). Giờ tôi cũng về thành phố, Hiền lên xe tôi đưa về tiện thể.
HIỀN: (ngần ngại nhìn chiếc xe hơi sang trọng). Cám ơn thầy, em…
CAN: Giờ này không còn xe lam, xe ôm đâu. Nếu cô chê xe tôi, tôi sợ cô sẽ đứng đây suốt đêm. Hơn nũa, một công đôi việc, tôi sẽ đưa Hiền đến gặp người bạn tôi. Việc gì cũng vậy, phải giải quyết nhanh lẹ chớp thời cơ mới được. Chậm chút là...lỡ hết. Can móc ví lấy tiền trà tiền săng xong, rất "ga lăng" mở cửa xe mời Hiền lên.
CAN: Nào, mời...
Xe hơi từ từ chuyển bánh. GS Can vừa lái xe, vừa nói chuyện vui vẻ với Hiền. Đêm thành phố đèn sáng trưng. Những tấm bảng quảng cáo chớp nháy xanh đỏ liên hồi. Xe cộ qua lại tấp nập. Tới ngã tư Bẩy Hiền, đèn đỏ xe ngừng lại.
CAN: Chắc Hiền chưa ăn cơm chiều? (Hiền im lặng không đáp) Để tôi mời Hiền đi ăn một chút gì nhé! Hiền thích cơm ta hay cơm tây, cơm tàu?
HIỀN: Dạ thôi, em cám ơn thầy, Để em về nhà ăn.
CAN: (cười) Tôi cũng đang đói bụng đây. (nhìn đồng hồ tay) Ăn xong ta đến gặp anh chàng chủ Rét tô răng là vừa. Giờ đó nhất định ảnh có nhà.
Đèn xanh bật. Xe phóng đi.Trong đầu Hiền hiện lên cảnh GS Can đang đứng trên bục giảng trong lớp, mặt mũi nghiêm trang, đạo mạo, học sinh ai cũng đều kính nể, trái hẳn với ông GS toán mặt mày nham nhở, lên bảng chuyên vẽ hình tam giác ngược. Vẽ xong, ông còn cầm hòn phấn chấm mạnh vào giữa hình rồi nhe răng cười đểu cáng. Bọn nam sinh cười ồ lên khoái trá. Còn bọn nữ sinh đỏ mặt cúi gầm xuống. Hiền liếc nhìn trộm GS Can, thấy ông vẫn nghiêm trang lái xe, mắt nhìn thẳng, miệng phập phèo tẩu thuốc. Cô yên tâm tin tưởng.

TIẾNG HIỀN NỔI LÊN TRONG ĐẦU:

"Không ngờ hôm nay tôi gặp hên, đuợc gặp ông thầy cũ đàng hoàng, đúng đắn, thông cảm hoàn cảnh của tôi và hết lòng giúp đỡ. Cám ơn Trời Phật, cám ơn mẹ hiền đã phù trợ dẫn dắt con trong lúc đợi xe gặp được ông thầy tốt bụng".
Xe tới trước một nhà hàng nhỏ nhưng sang trọng ngừng lại.
CAN: Ta vào nhà hàng này nghe Hiền!
Dứt lời Can đưa tay phải với sang cửa xe phía Hiền mở, cánh tay làm như vô tình chạm lướt qua ngực Hiền. Hiền không để ý. Cô còn đang mải mê nhìn về phía trước nhà hàng và tỏ vẻ ngần ngại. Can rời xe bước sang phía HIền, cầm tay cô kéo ra. Một đôi trai gái bước qua mặt họ đi vào trong nhà hàng. Cả hai đều ăn vận bảnh bao lịch sự. Người đàn ông áo chim cò sặc sỡ, cô gái tóc chải ngược, áo váy đầm diêm dúa, giầy cao gót. Hiền bất giác nhìn chiếc áo bà ba của mình và đôi dép nhựa dưới chân. Hiền đứng khựng lại.
HIỀN: Em không vô đâu thầy!
CAN: Sao vậy Hiền?
HIỀN: Kỳ quá, em...em...
CAN: Gì mà kỳ, mình có tiền, mình vào ăn, có gì mà kỳ với cục!
HIỀN: Em ăn vận thế này, vô trỏng người ta cười.
CAN: (phá lên cười) Ồ, tưởng gì! Hiền yên tâm không sao đâu. Ở trỏng chẳng ai để ý đến ai. Ta vào ăn chút đỉnh rồi đi ngay mà!. Thấy Hiền vẫn còn lưỡng lự, Can cầm tay Hiền kéo đi. Người gác cửa trịnh trọng đẩy cánh cửa kính mở cho hai người bước vào.

6. CẢNH NỘI

Trong Nhà hàng

Đèn điện mờ mờ. Càc bàn đều có khách ngồi ăn uống. Can dẫn Hiền tới một bàn khuất trong góc phòng. Hiền ngây ngô đưa mắt quan sát khắp phòng ăn trong khi Can búng tay gọi người phục vụ tới kêu món ăn.
CAN: Hiền uống chút bia nhé!
HIỀN: Em không biết uống.
CAN: Ô, uống chút cho ấm bụng!
HIẾN: Em sợ say.
CAN: (cười) Uống bia mà say! Đó là thứ nước giải khát. Bên Tây người ta uống bia như uống nước lọc. Vào những nhà hàng sang trọng như thế này mà gọi nước ngọt người ta cười đấy!
Người phục vụ đưa ra hai lon bia rót vào hai ly. Can cầm một ly đưa cho Hiền, rối nâng ly:
CAN: Chúc sức khoẻ Hiền.
HIỀN: (nói lí nhí không thành tiếng rồi đưa ly bia lên miệng uống một ngụm, nhăn mặt)
CAN: Ấy, khi uống quen rồi thì nó lại thành ngon ngọt chứ không đắng như lúc đầu đâu!
Người phục vụ mang đồ ăn ra, hai người vừa ăn vừa uống cười nói vui vẻ.
CAN: (chỉ tay phía cô thâu ngân ngồi sau quầy) Kìa, Hiền trông cô thâu ngân ngồi kia kìa! Nhàn hạ không, chỉ việc viết biu rồi sau đó nhận tiền ghi vào sổ. Chốc nữa khách về hết, kiểm tra tiền, tổng kết giao chủ rồi ra về thư thả. Đấy, vai trò mai mốt của Hiền cũng như thế đấy! Nhẹ nhàng, thoải mái chứ?
Hiền say sưa nhìn cô thâu ngân ăn vận đẹp đẽ đang cắm cúi viết biu, nhận tiền, đếm tiền trong khay gỗ nhỏ do người phục vụ mang tới và vào sổ.
CAN: Với sự thông minh lanh lẹ như Hiền, tôi tin chỉ một hai ngày là Hiền quen việc. À, mà coi chừng nghe. Lơ mơ không kiểm soát kỹ tiền bạc do bọn phục vụ đưa tới là có phen bỏ tiền túi ra đền đấy! (im lặng một phút ) Thế nào, Hiền chịu công việc này chứ? Tôi sẽ bảo bạn tôi trả Hiền một khoản lương kha khá và ứng trước cho Hiền một ít tiền để may sắm quần áo. Mà thôi, khỏi cần, tôi sẽ cho Hiền mượn tiền và chính tôi sẽ dẫn Hiền tới một tiệm may ở đường Lê Lợi nổi tiếng may đồ phụ nữ đẹp, hợp thời trang lại rẻ.
HIỀN: Cám ơn Thầy, em không dám lạm dụng lòng tốt của thầy quá! Thầy lo cho em công việc là đủ rồi. Còn mọi việc để tự em lo lấy.
CAN: Sao Hiền cứ bày vẽ khách sáo với tôi như vậy. Hiền là một học trò ngoan của tôi, tôi quí Hiền, thấy Hiền gặp hoàn cảnh khó khăn nên muốn giúp đỡ Hiền. Có vậy thôi. Kìa Hiền uống hết ly bia rồi ta đi.
HIỀN: (Cầm ly bia nhắm mắt uống một hơi cạn)

7. CẢNH NGOẠI

Trước cửa Nhà hàng

Can và Hiền bước ra khỏi nhà hàng đi tới chỗ đậu xe hơi. Hiền mặt đỏ gay, dáng đi loạng choạng. Trong khi Can tủm tỉm cười, tỏ vẻ đắc ý. Hai người ngồi vào xe.
CAN: (trước khi "đề" máy xe). Bây giờ ta đến nhà người bạn ông chủ tương lai của Hiền. Chắc giờ này hắn về rồi. Tôi hy vọng hắn sẽ tận tình giúp đỡ Hiền. Nếu hắn có điều gì lộn xộn mờ ám, Hiền báo cho tôi biết, tôi sẽ đập vỡ sọ hắn ra.
HIỀN: (khẽ gật đầu)
Xe phóng đi... (Ngồi dựa lưng vào thành ghế xe nghe nhạc nhẹ êm dịu, Hiền mơ màng nghĩ tới những ngày sắp tới. Cô sẽ vận bộ đồ đầm đen, vì đang có tang, bận bịu trong vai người nữ thâu ngân nhà hàng ăn uống, viết biu, đếm tiền, ghi sổ...) Trong khi đó xe lướt nhẹ trên đường phố rồi rẽ vào một phố nhỏ, vắng vẻ.

8. CẢNH NGOẠI

Trước một căn nhà

Xe ngừng trước căn nhà nhỏ xinh xắn. Hai người xuống xe. Trong khi Hiền đứng nhìn căn nhà cửa đóng kín không đèn đóm thì Can bước lại trước cửa nhà.
CAN: Chắc lủy chưa về. Thôi ta cứ vào nhà đợi. Bọn tôi là chỗ bạn bè thân thiết như ruột thịt nên nhà bạn cũng như nhà mình, đi đến, ở lại tùy ý, mỗi người có một chìa khóa riêng (Can móc túi lấy chìa khóa mở cửa)
HIỀN: (ngần ngại không chịu bước theo Can) Thôi, hay thầy để sáng mai em lại gặp ổng cũng được. Chớ đêm hôm vào nhà người ta bất tiện lắm. Ông ấy đã vậy, còn vợ con ổng.
CAN: (cười to) Ố là là, Hiền lầm to rồi. Bạn tôi tuy ngoài 30 nhưng vẫn còn độc thân. Kén lắm đấy! (Can kéo tay Hiền vào nhà) Hiền đừng có lo ngại gì hết. Mọi sự cứ tin ở tôi.

9. CẢNH NỘI

Buổi tối. 10 giờ

Trong một ngôi nhà nhỏ, Can bật nút điện căn phòng bừng sáng, đồ đạc bầy biện sang trọng. Phòng khách salon, bàn ăn, phía trong là buồng ngủ có gắn gương chung quanh tạo cho khán giả cảm giác như một phòng ngủ của khách sạn. Hiền đưa mắt nhìn bộ salon sang trọng ngần ngại. Quen sống với cuộc sống trong xóm lao động bình dân đã làm Hiền khớp.
CAN: (tỉnh bơ như không biết tâm trạng Hiền, kéo chiếc ghế phô tơi lại cho Hiền). Hiền ngồi xuống đây cho đỡ mệt. Gớm, mới uống có tí bia mà mặt mũi đã đỏ như ông Quan Công. Chắc it phút nữa là Phú về thôi. (nhìn đồng hồ tay) Còn sớm mà!
HIỀN: (mặt ửng đỏ, đưa tay lên trán xoa xoa) Em đã thưa với thầy em không uống đuợc bia. Uống một chút là đầu óc váng vất khó chịu lắm.
CAN: Không sao đâu. Để tôi kiếm chút nước lạnh cho Hiền. Hết ngay ý mà. À, Hiền uống nước cam nhé! (dứt lời Can bước vào phía trong nhà).
HIẾN: (còn lại một mình, Hiền mân mê chiếc ghế bọc da sang trọng rồi nhìn quanh phòng khách. Một góc phòng trên tường có treo tấm hình phụ nữ khỏa thân. Còn phía dưới, trên một cái đôn có đặt bức tượng trắng bằng thạch cao người đàn ông trần truồng đầy đủ cả bộ phận giống đực. Hiền vội quay mặt đi. Có tiếng chuông điện thoại reo).
CAN: (trong nhà nói vọng ra) Hiền nghe dùm điện thoại.
HIỀN: Dạ. (tiến tới bên máy điện thoại lúng túng không biết sử dụng vì máy khác hẳn với máy điện thoại công cộng, chỉ là một cái vòi ngỏng lên, không bàn quay, không ống nói. Hiền cầm máy áp vào tai rồi lại đặt xuống).
CAN: (đang nạy đá trong tủ lạnh bỏ vào ly nước cam nói vọng ra) Hiền có nghe được không?
HIỀN: Dạ không.
CAN: Thôi được, Hiền cứ đặt máy xuống, chút nữa họ sẽ gọi lại.
Hai phút sau chuông điên thoại lại reo. Hiền nhắc máy lên vừa lúc Can cầm hai ly nước cam ra. Đặt hai ly nước xuống bàn salon, Can cầm ống điện thoại Hiền đưa.
CAN: Alô, tôi nghe. À, vâng. Được, được. Sao? Thế hả? Gút, gút. Ô kê. Gút bai.
HIỀN: (chăm chú nhìn cái máy điện thoại cô mới thấy bàn quay số nằm dưới đáy, khi đặt ống nghe xuống bàn quay bị che lấp).
CAN: (nói điện thoại xong, bấm nút đỏ dưới đáy rồi dốc ngược và bắt đầu quay số. Vừa quay vừa nói với Hiền) Quái, sao giờ này hắn chưa thấy về! Để tôi gọi tới nhà hàng xem sao.
HIỀN: (khẽ gật rồi chăm chú theo dõi câu chuyện trong điện thoại của Can).
CAN: Alô! Có phải số 87654321? Cho tôi nói chuyện với ông chủ. Alô, Phú đó hả? Can đây! Tôi đang ở nhà anh. Mọi việc tốt chứ? À, cái việc anh nhờ tôi tìm một người ngồi giữ két ấy mà. Thế nào? Chưa có ai hả? Tốt! Tôi sẽ giới thiệu cho anh một cô. Học trò cũ của tôi đấy. Ờ, ờ (nhìn Hiền tủm tỉm cười) tất nhiên phải đẹp và thông minh rồi, học trò của thầy Can mà! OK? Toa an tâm moa bảo đảm. Con nhà đàng hoàng tư cách. Mẹ cô mới mất, nhà đông em nhỏ phải nghỉ học coi việc nhà. Cổ muốn tìm việc làm buổi tối thôi, còn ban ngày phải đi học thêm "cua" Anh văn. Cổ đã học hết lớp 11. Anh văn cũng nói tàm tạm đủ xài với khách hàng ngoại quốc của anh. Hiện cổ đang ở trong nhà của anh với tôi. Sao? 11 giờ mới về được? Đông khách thế cơ à? Thôi được, bọn tôi sẽ ráng đợi. Nhớ về đúng giờ nhé. Về muộn quá bất tiện cho cổ đấy! Dù muốn thế nào cổ cũng phải về nhà trước 12 giờ đêm. OK? Bai! (Can đặt ống điện thoại xuống, quay về phía Hiền nói).
CAN: Xong rồi, chút nữa ổng về. Gớm, thằng chả mải làm giàu quá. Hôm nay là ngày chủ nhật nên nhà hàng đông khách mà. (cầm ly nước Can đưa cho Hiền) Hiền uống đi cho bớt nhức đầu. Tệ thật, biết vậy tôi không nên ép Hiền uống hết ly bia. Này, lần sau đi với người lạ dù họ có ép cũng đừng uống nghe, Hiền ! (cười) Nguy hiểm lắm đó! (Can cầm ly nước cam đưa tận miệng Hiền) Hiền uống đi. Nào nào! Nước cam ngon đấy chứ! Uống một hơi rồi nằm nghỉ ở cái ghế dài kia ít phút là tỉnh táo lại như thường ngay. Ố là là, lần sau có đi thăm mộ bà cụ thì nhớ về sớm đấy! Thời buổi này cao bồi du đãng nhiều như ruồi, sơ hở một chút xíu là chết ngay với chúng nó.
HIỀN (uống cạn ly nước cam rồi tới cái ca na pê nằm xuống).
CAN: Hiền coi video nhé (cầm cái Remote control chĩa về phía TV bấm nút)
Màn ảnh TV bật sáng. Một ca sĩ ngoại quốc hát bài tình ca nhẹ nhàng thắm thiết. Hiền lim dim đôi mắt mơ màng. Trong khi ấy, Can vào phòng tắm. Hiền bỗng đưa tay lên trán rồi đặt tay lên ngực chà chà nhẹ như nghe ngóng. Bỗng cô đưa tay vuốt hai bên đùi mắt lấm lét nhìn vào phía trong nhà. Diễn tả tâm trạng Hiền ở thế rạo rực, đòi hỏi.
CAN: (lừng lững bước ra nhìn chòng chọc về phía Hiền. Thấy Can nhìn mình, Hiền ngượng vội quay mặt chỗ khác. Can thản nhiên ngồi xuống phô tơi đối diện Hiền, miệng ngậm tẩu thuốc luôn bập bập nhả khói, tay cầm một tạp chí ngoại quốc vờ chăm chú coi).
HIỀN: (bất ngờ nói) Thưa thầy...
CAN: (nhẹ nhàng, hơi nhếch mép cười) Hiền làm sao thế?
HIỀN: Hình như em đang lên cơn sốt.
CAN: (đưa tay đặt lên trán Hiền vờ nghe ngóng) Có lẽ Hiền bị cảm. Hiền cứ nằm đây. Lát nữa chủ nhà về anh sẽ xin thuốc cho Hiền uống. Chỉ hai viên Cê ta môn là hết cảm ngay thôi mà. (Dứt lời Can nhìn thẳng vào đôi mắt xanh của Hiền lúc ấy đang lờ đờ đến ngây dại vì xác thịt thân thể đòi hỏi. Biết thuốc khích dục đã ngấm, Can cúi sát xuống mặt Hiền hỏi khẽ):
CAN: Hiền có sao không em..
HIỀN: (Hiền mắt chớp chớp môi mấp máy)
CAN: (cọ cọ hàng ria mép trên má Hiền làm cô nhột co rúm người lại. Phản ứng cuối cùng Hiền muốn đẩy Can ra nhưng chân tay cô như rũ liệt. Can bế Hiền lên bước nhanh vào trong phòng ngủ).

10. CẢNH NỘI

Trong buồng ngủ khoảng 5 giờ sáng, đèn mờ mầu hồng.

Trên giường Hiền và Can nằm. Hiền cựa mình thấy lạnh ở ngực, mở mắt nhìn thấy thân mình không quần áo, phía dưới bụng một tấm mền mỏng hờ hững vắt ngang, một nửa rớt dưới chân giường. Hiền thảng thốt ngồi nhỏm dậy nhìn sang bên thấy Can nằm quay lưng lại phía Hiền, mình trần mặc quần xa lỏn, thân thể nhỏ gầy, như đang ngủ say. Hiền hiểu việc xẩy ra, ôm mặt khóc tức tưởi.
CAN: (mở mắt kéo tấm khăn đấp nửa mình, quay lại phía Hiền) Hiền, sao em khóc?
HIỀN: (trừng mắt nhìn Can giận dữ, không đáp)
CAN: (cầm tay Hiền) Hiền, anh yêu em...
HIỀN: (giật tay ra dằn giọng) Không, không. Ông không yêu tôi, tôi cũng không yêu ông. Ông đã lừa gạt gài bẫy chiếm đoạt tôi...Ông là đồ hèn, đồ khốn nạn.
CAN: (vẫn dịu giọng ngọt ngào) Tôi không lừa gạt Hiền. Hiền nghĩ lại xem. Chính đêm qua em tự nguyện cho tôi mà!
HIỀN: (ngưng khóc, mắt quắc lên giận dữ nói như gào) Chính ông, phải chính ông đã lừa dối tôi! Ông đã cho tôi uống thuốc khích dâm rồi cưỡng dâm tôi. Trời ơi, đời tôi sao khốn khổ khốn nạn đến thế này? Hết ông bố dượng lại tới ông thầy dạy học đầy mình đạo đúc. Toàn một lũ...
CAN: (kéo Hiền nằm xuống với mình, Hiền dằng ra) Hiền ơi, sao em nỡ nói những lời đau đớn phũ phàng thế? Anh yêu Hiền tha thiết. Anh không thể sống thiếu em. Việc xẩy ra thật là đáng tiếc nhưng...Đã lỡ rồi, em có dằn vặt anh cũng thế thôi! Dù sao qua việc làm này cũng đã chứng minh là anh yêu em như thế nào và muốn có em trong đời. Nếu em vui lòng chúng ta sẽ chung sống...
HIỀN: (nói như hét) Yêu thương! Chung sống! Hừ, đồ khốn nạn! Đây đúng là cái tổ qủy của ông. Chắc nhiều cô gái đã bị ông đánh lừa giở trò hãm hại tại đây! Trời ơi, tại sao tôi lại ngây thơ ngu ngốc như vậy! Đương đâu đâm đầu vào...
CAN: (trở mặt, ngồi dậy nói như quát) Câm cha cái mồm mày lại đi! Mày tưởng mày ái ố mỹ miều lắm hả? Mày tưởng mày còn trinh trắng ngây thơ con nhà lành hả? Mẹ mày là con me Mỹ, ngủ hết thằng Mỹ trắng đến thằng Mỹ đen. Còn mày cả thành phố này ai không biết? Mày ăn nằm hết thằng này tới thằng khác. Đến lão dượng ghẻ mày cũng cho nó ngủ. Vậy tốt hơn hết là đóng cái mồm mày lại, đừng giở cái giọng con gái nhà lành ra với tao nữa! Thân lừa nhẹ không ưa, muốn ưa nặng. Ừ thì tao cho mày vào bẫy rồi hãm hiếp mày đấy. Mày làm gì tao thì làm. Tao đếch sợ, giỏi thì đi thưa. Cái giống con lai chúng mày ở đất nước này người ta coi chẳng ra cái gì đâu, đừng tưởng bở làm tàng làm phách.
HIỀN: (trố mắt ngạc nhiên đến sửng sốt nhìn nguời thầy cũ nói những lời lẽ tục tằn. Cô thấy con thú đội lốt nhà mô phạm, nhà đạo đúc đã hiện nguyên hình. Đôi mắt nghiêm trang của ông thầy giờ thay thế bằng đôi mắt trắng dã thú, hàng ria mép duyên dáng hào hoa trở thành mớ lông dơ dáy trên cái môi dầy xám xịt. Hiền hai tay bưng mặt khóc oà lên đầy xót xa tủi nhục. Có tiếng điện thoại reo, Can bước vội ra phòng khách. Hiền lắng tai nghe. Can nói một tràng dài bằng tiếng Anh, Hiền không hiểu. Chấm dứt điện dàm, Can đi thẳng vào buồng tắm. Sau đó là tiếng nước xối ào ào và tiếng Can huýt sáo miệng).

11. CẢNH NỘI

Vẫn trong buồng ngủ

Can mặc quần áo ngủ mầu mè bước vào ngồi xuống giường cạnh Hiền, khẽ vuốt tóc cô. Hiền đã mặc lại quần áo, ngồi bó gối gục đầu.
CAN: Hiền tha lỗi cho anh...Lúc nãy nóng quá, anh nói bậy bạ. Bây giờ em ở đây với anh, đừng đi đâu nữa, cũng không cần phải đi làm. Anh sẽ săn sóc yêu thương chu cấp đầy đủ cho em sung sướng suốt đời.
HIỀN: Nghĩa là tôi sẽ là gái bao của ông?
CAN: Anh không nói vậy.
HIỀN: Nếu ông yêu thương tôi thật lòng sao ông không chính thức lấy tôi làm vợ?
CAN: Vì anh đã lỡ có vợ con rồi.
HIỀN: (cười nhạt) Tôi nói vậy thôi chứ tôi biết tỏng bụng dạ ông. Đối với những đứa con lai như tôi chỉ là thứ đồ chơi của bọn đàn ông các ông mà thôi. Khi cần thì tán tỉnh dụ dỗ gài bẫy. Khi chán chê thì phụ rẫy ruồng bỏ thẳng tay không chút thương tiếc. Cám ơn ông, cám ơn cái lòng tốt của ông thầy cũ đã dành cho đứa học trò nghèo khổ thơ ngây dại dột. Bây giờ xin phép ông tôi về.
CAN: (vờ suy nghĩ) Nếu em muốn vậy anh cũng chẳng ép nhưng anh hy vọng một ngày kia Hiền sẽ đổi ý trở lại với anh. Lúc nào anh cũng mở rộng cánh tay chờ đón Hiền. Giờ anh đưa Hiền về.
HIỀN: (lạnh lùng) Cám ơn. Tôi muốn đi về một mình.
CAN: Hiền đợi anh chút. (đứng lên tới tủ sắt nhỏ mở khóa lấy một xấp bạc cầm tới đưa Hiền). Gọi là chút quà anh tặng Hiền. Khi nào cần tiền Hiền cứ báo cho anh biết. Bao giờ anh cũng sẵn sàng giúp đỡ Hiền. (Can đặt xấp bạc trước mặt Hiền)
HIỀN: Cám ơn. Tôi rất cần tiền vì tôi đang túng thiếu nhưng thưa ông, tôi không thể cầm những đồng tiền của một kẻ dơ dáy bẩn thỉu...(Hiền lấy chân hất tung tóe mớ bạc, xong, đứng lên nói)
HIỀN: Chào ông!(Hiền dứt lời lạnh lùng bước ra khỏi phòng và rời khỏi căn nhà tổ quỷ trước sự ngạc nhiên của Can đến ngẩn người ra và trố mắt nhìn theo Hiền, miệng gã há hốc để rơi cả cái píp xuống đất.)

12. CẢNH NGOẠI

Trời chưa sáng hẳn

Hai bên phố nhỏ nhà nhà còn cửa đóng im lìm. Hiền đi cô đơn trên hè phố vắng lặng có hàng cây bên đường, vài chiếc lá xanh theo gió chao mình xuống trước mặt Hiền.

13. CẢNH NỘI

Trong nhà Hiền buổi sáng

Hiền tiếp cô bạn gái lai quần áo diêm dúa phấn son lòe loẹt, vòng vàng, nhẫn đeo đầy cổ tay.
HIỀN: (mừng rỡ đón bạn vào nhà) Trời, con gió nào thổi đưa mày tới đây vậy? Đi đâu bao tháng trời biệt tăm?
JANE: Bận kiếm ăn. Mãi hôm qua tao mới hay tin má mày mất và mày bị ...nên hôm nay tao vội tới...chia buồn cùng mày (cầm hai tay Hiền ngắm nghía). Mày xanh gầy xấu đi nhiều. Thôi, ráng quên đi đừng buồn phiền đau khổ nữa sinh gầy mòn ốm o, chết thiệt thân chẳng ai thương đâu! Đời mà! (hai người tới ngồi bên bàn gỗ ọp ẹp)
HIỀN: Mày uống cà phê đá hay nước ngọt?
JANE: Cho tao ly nước lọc được rồi (Hiền lấy ly nước lọc mời bạn)
HIỀN: Hồi này mày làm ăn gì trông có vẻ sang trọng giầu có vậy?
JANE: Tao ấy à (cười chát chúa) Tao làm cái nghề "sống làm vợ khắp người ta"...
HIỀN: Mày nói gì khiếp thế!
JANE: Còn gì nữa ! Nói theo giọng văn chương của mấy ông nhà văn thì như vậy. Còn nói theo giọng người đời thì tao là một con điếm, nhưng là điềm thượng lưu.
HIỀN: Lại còn có điếm thượng lưu?
JANE: Điềm thượng lưu là gái chuyên đi với bọn nhà giàu, bọn quan to tham nhũng hảo ngọt và khách ngoại quốc, tức toàn loại xịn đông bạc.
HIỀN: Vậy mày kiếm tiền nhiều lắm?
JANE: Cũng gọi là có của ăn của để. Tao tính chịu khó "làm" ít năm dành dụm mớ bạc là. ..hoàn lương, lấy chồng sinh con đẻ cái sống đời sống bình thường như… toàn dân.
HIỀN: Tao sợ lúc đó nhan sắc mày tàn phai còn ma nào thèm rước về làm vợ.
JANE: Mày lầm rồi, thời buổi này có tiền là có tất cả. Một khi vàng có trong tay cả trăm cây thì muốn lấy ai chẳng được, kể cả trai tân hơ hớ! (ngưng chút uống nước). Thế nào, mày đã tính công chuyện làm ăn gì chưa?
HIỀN: Tao đang tính nát đầu ra đây. Học hành thì dở dang, nghề nghiệp chuyên môn thì không có. Có lẽ mai mốt tao kiếm một xe sinh tố hay xe nước mía kiếm ăn. Chớ bán bánh cuốn như má tao trước đây cực quá!
JANE: (phá lên cười rũ rượi rồi vuốt tóc Hiền) Tội nghiệp em tôi vẫn ngây dại. Mày có một cái vốn trời cho ngon lành quý báu như vậy tại sao không biết khai thác lại tính đi làm những công việc vất vả kiếm bạc lẻ?
HIỀN: (ngây ngô) Tao không hiểu mày nói gì?
JANE: (trắng trợn chỉ vào mình) Làm cái nghề của tao nè! khoẻ lắm em ơi! Ăn trắng mặc trơn kẻ hầu người hạ, lên xe xuống xe toàn thứ bốn bánh xịn, hay ít ra cũng là Dream.
HIỀN: (sa sầm mặt không nói năng)
JANE: Sao, mày chê à? Mày thử nghĩ lại xem cuộc đời mày đã bị người đời vò nát, từ ông bố dượng tới ông thầy dạy học…còn trong trắng gì nữa đâu mà giữ giá. Hơn nữa thời này nghề nào cũng vậy thôi, miễn là kiếm được nhiều tiền thiên hạ sẽ trọng vọng vì nể. Mọi giá trị đảo ngược hết rồi. Con điếm có nhiều bạc nhiều vàng người ta vẫn tâng bốc xum xoe nịnh bợ, một thưa hai gửi trịnh trọng. Còn anh nhà giáo mô phạm đạo đức đầy mình nhưng không một xu dính túi, họ coi có ra cái cóc khô gì đâu. Mày nghe tao đi! Chịu khó "làm ăn" một vài năm túi đầy bạc rồi "bắt" một thằng chồng tử tế khó gì. Có khi lại vớ bở tóm được một anh Việt kiều hay một ông Tây, ông Mỹ giàu sụ rước về làm vợ.
HIỀN: Không, không, cám ơn mày! Dù tao có bị chết đói, dù tao có phải đi lau sàn nhà rửa cầu tiêu cho thiên hạ kiếm ăn tao cũng vui lòng, chớ tao không thể hành nghề bán thân nuôi miệng. Xin lỗi, tao không có ý chửi mày và cũng không hề khinh khi mày, chẳng qua hết đường sống mày mới phải...
JANE: Tội nghiệp cho mày. Bị đời vùi dập tàn nhẫn thế vẫn chưa sáng mắt. Có ngày hối thì đã muộn em ạ. Thôi tao về. Tao lúc nào cũng là người bạn tốt của mày như hai đứa mình lúc còn đi học chung lớp. Một lần nữa tao nhắc lại với mày là làm gái cũng có dăm bẩy hạng và chưa chắc đã là cái nghề đốn mạt xấu xa nhất thời buổi này đâu. Về nghe cưng. Hiền nhìn theo Jane bước ra đường, thở dài quay vào nhà nhìn tấm ảnh bà Tư trên bàn thờ.
HIỀN: Má ơi, nếu má linh thiêng má phù hộ cho con, đừng để ma quỷ dụ dỗ sa xuống bùn nhơ vực thẳm...

14. CẢNH NỘI

Trong nhà Hiền. Buổi chiều

Bà Mai: HIền ơi!
HIỀN: (bước ra cửa) Dì Ba. Mời dì vô nhà.
Bà Mai: Bữa nay nghỉ sớm vậy?
HIỀN: Dì coi, trời mưa liên miên thế này làm gì có khách. Hai người vào nhà ngồi xuống ghế.
Bà Mai: Ngày liệu bán được trăm ly không? Mía mùa mưa nhạt chắc phải cho thêm đường.
HIỀN: Ngày hơn bù ngày kém, cũng đủ cơm ăn dì ạ!
Bà Mai: (nhìn quanh nhà rồi nhìn ảnh bà Tư) Má con mất thế mà cũng gần năm rồi đấy. Lẹ thiệt. Tội nghiệp bà ăn ở hiền lành tử tế, toàn gặp những chuyện không đâu! (im lặng một chút) Con sống một mình trong căn nhà trống trải thế này chắc buồn lắm.(ngưng chút, làm bộ ngập ngừng) Hiền ạ, dì muốn nói với con một chuyện.
HIỀN: Dì cứ dạy.
Bà Mai: Thấy con côi cút vò võ đi về một mình mà tội nghiệp. Lỡ ốm đau lấy ai săn sóc trông coi. Hơn nữa thân gái thời buổi này sống một mình tránh sao khỏi con mắt bọn du đãng côn đồ. Con đã bị đau khổ nhiều rồi theo dì con nên tìm một chỗ nương tựa bảo vệ con ạ. Con có biết thằng Hai Búa xóm trên không? Tên nó nghe dữ dằn vậy chớ người nó hiền khô à!
HIỀN: (lắc đầu)
Bà Mai: Nó năm nay mới 26 tuổi, hiền lành tử tế làm ở nhà máy cán thép. Cũng mồ côi cha mẹ như con. Nếu con tính chuyện lập gia đình để có người đàn ông đứng đắn đàng hoàng làm chỗ nương tựa thì dì sẽ giới thiệu cho con. Nó làm ca đêm, ban ngày có thể giúp đỡ con một tay.
HIỀN: (ngần ngại) Nhưng con đâu có quen biét gì ảnh.
Bà Mai: Thì vì thế mà dì mới đứng ra giới thiệu cho hai người làm quen, tìm hiểu nhau. Ảnh của nó đây nè. (đưa Hiền coi một tấm ảnh) Cũng bảnh trai đấy chớ! Nếu con bằng lòng, mai dì sẽ dẫn nó đến gặp con.
HIỀN: (suy nghĩ một lúc) Dạ mai dì cứ dẫn ảnh tới chơi. Nếu không hạp nhau thì thành bạn bè cũng tốt thôi.
Bà Mai: (vui vẻ đứng lên) Cứ vậy nghe! Mai dì sẽ dẫn nó đến. Con yên tâm nó hiền lành tử tế lắm. Dì tin, lấy nó con sẽ có hạnh phúc. (cười) Phải có quà cho dì đấy! Dì về nghe!
HIỀN: Dạ dì về.

15. CẢNH NỘI

Một năm sau. Trong nhà Hiền và Hai Búa

Trong một ngõ hẹp nghèo. Nhà nhỏ chỉ có một phòng ngăn làm hai, phía ngoài để bộ bàn ghế gỗ cũ kỹ rẻ tiền. Có tấm ri đô bẩn thỉu giăng ngang nhà, phía trong làm chỗ ngủ.
HIỀN: (có bầu 4 tháng, ngồi vá quần áo cũ. Gần trưa. Hai Búa từ ngoài đi vào, tới trước mặt Hiền quăng một gói nhỏ bọc ni lông xuống trước mặt Hiền)
HAI: Thuốc đó, uống đi.
HIỀN: Thuốc gì vậy?
HAI: (gắt) Còn thuốc gì nữa! Thuốc tống cái của nợ trong bụng cô ra chớ còn thuốc gì! Bốn tháng rồi!
HIỀN: Không, tui không thể...Tui không thể làm chuyện này được. Tui xin anh...
HAI: Không có van xin gì hết! Cái thai trong bụng cô đâu phải của tui. Nó là của khách làng chơi. Một đứa con vô thừa nhận. Tui đã dạy cô cách phòng ngừa mà cô không chịu nghe. Bây giờ mang bầu. Nó không là con của tui thì đúng là của nợ của tui. Tui đâu có ngu chịu để nó yên lành, sau này phải nuôi báo cô nó tới lớn! Thêm một điều cô biết hơn tui là hai ba tháng nữa, cái bụng cô nó chình ình như cái thùng đựng nước lèo thì còn làm ăn mẹ gì nữa. Bố thằng khách nào chịu "đi" với con mẹ có bầu 6, 7 tháng. Tui nói phài nghe tui, thanh toán ngay cái của nợ đó đi, đừng để đến lúc tui phải ra tay mất hết tình nghĩa...
HIẾN: (cương quyết) Không, dù có chết tui cũng không chịu. Nó không phải là con anh nhưng là con tui. Đâu có phải tui muốn vậy. Vì anh cưỡng bức tui đi khách...chớ có phải tự ý tui đâu mà anh nại cớ không phải con anh, đòi đẩy nó ra. Lấy anh tui phải bán căn nhà của mẹ tui đưa hết vàng cho anh biểu dùng làm vốn đi buôn lậu ở tỉnh. Anh đem tiền đi đánh bạc thua hết. Tui tưởng anh là người hiền lành tử tế mới nghe lời dụ dỗ ngon ngọt của mụ mai lấy anh. Mụ biểu anh là công nhân nhà máy cán thép làm ca đêm, ngày nghỉ nhà giúp vợ. Ai dè anh là thằng du đãng, một tên ma cô chuyên dắt gái... (Chuyển cảnh đã qua)

16. CẢNH NGOẠI

Buổi tối. Ngoài đầu ngõ

Hai Búa đón khách đưa vào nhà chứa. Tối nào cũng diễn ra như vậy.

17. CẢNH NGOẠI

Buổi chiều. Ngoài đầu ngõ

Hai Búa cùng Hiền ngồi uống cà phê quán cóc đầu ngõ. Một khách sồn sồn đi xe Dream tới ghé vào lề đường, ngoắc Hai Búa lại.
KHÁCH: Có "ghệ" nào sịn không Hai?
HAI: Thiếu gì! Một con nhỏ mới ở tỉnh lên, hết chê!
KHÁCH: Nhiêu, nếu tao bao cả đêm?
HAI: (giơ hai ngón tay)
KHÁCH: Trời, mày làm như tao là đại gia, là Việt kiều ấy. Một bớp thôi. À, (khách chỉ tay về phía Hiền) con nhỏ nào kìa Hai?
HAI: Vợ tui đó!
KHÁCH: Thiệt hôn?
HAI: Thiệt!
KHÁCH: Mày có vợ đẹp ác! Hình như lai thì phải.
HAI: Còn hình như gì nữa. Lai chánh cống trăm phần trăm.
KHÁCH: Chịu đi không?
HAI: Đù mẹ nói chi kỳ dzậy!
KHÁCH: Hai trăm. Nếu chịu tao chở đi, sang mai trả về. Đưa tiền trước.
HAI: Hổng có được! Đã biểu đó là vợ tui! Con nhà đàng hoàng chớ bộ gái chơi đâu mà đòi "bắt".
KHÁCH: Vậy thì ba trăm. Tiền đây.
HAI: (ngẩn người suy nghĩ) Thôi ông đi đi, để tui còn về năn nỉ nó đã. Tối mai ông tới đây, nhưng phải đúng giá năm trăm, không bớt một đồng!
KHÁCH: (trước khi phóng xe đi) Đụ mẹ, năm trăm thì để tao đi kiếm gái nhà lành. Vợ thằng ma cô mà tưởng cao giá lắm! (Khách phóng xe đi. Hai Búa quay lại với vợ. Hai người nói với nhau điều gì đó rồi cùng đi về nhà.)

18. CẢNH NỘI

Trong nhà Hai Búa

HAI: (giọng năn nỉ) Tui hỏi em chớ mình làm gì ra một tối năm trăm ngàn đồng! Có mất gì đâu nào mà em hổng chịu! Tui biết em thương tui, em là một người vợ hiền chung thủy. Nhưng chẳng lẽ mình có cơ hội làm giầu lại bỏ qua. Một mai em già hết duyên, tui cũng già hết sức lực biết làm gì sống! Ông bà ta có dạy là chính chuyên cũng có năm bảy đường. Biết nghe theo lời chồng, làm theo lời chồng là chính chuyên đó. Nếu em chịu làm chuyện này thì người đau khổ nhứt phải là tui chớ đâu phải em. Tui phải hy sinh...quyền lợi của người chồng để vợ đi khách, đau lòng lắm chớ. Bộ em tưởng tui vui lắm sao khi nài ép em. Chúng ta phải nghĩ tới tương lai, phải nghĩ tới con cái sau này em ạ. Khi vợ chồng mình giầu có rồi ta dọn đi khỏi chốn này, tậu một cái nhà mặt tiền mở quán cà phê ôm có phải ngồi chơi hốt bạc không!
HIỀN: Anh im đi, tui không muốn nghe những lời bẩn thỉu của anh nữa! Nếu anh cứ ép tui làm gái, tui sẽ bỏ anh.
Hai: (cười gằn trở giọng) Đâu có dễ thế cô Hai. Cô là vợ tui, cô tự ý rời khỏi nhà tui, tui sẽ đánh cô què cẳng biến cô thành cà thọt như dượng cô. Còn nếu cô vẫn ngoan cố, tôi sẽ cho cô mấy lưỡi lam hai bên má, thế là hết cả... hồng nhan.
HIẾN: (khóc nấc lên) Trời ơi, đời tôi sao lại khốn nạn đến thế này! (gục đầu xuống hai cánh tay. Hai vai rung lên theo tiếng khóc đau khổ bi phẫn...)

19. TRỞ LẠI CẢNH 15

HAI: (chuyển dọng) Thôi em nghe lời tui đi. Tiếc làm chi cái của nợ ấy. Em nghĩ coi. Nó không phải là con tui thì sau này tui thương nó sao nổi. Tui hứa với em qua vụ này tui sẽ cho em một thằng cu. Ngoan nào cưng, nghe lời anh đi...Thuốc này êm lắm...Thuốc ô kim có tiếng, bảo đảm trăm phần trăm. Bây giờ cái thai còn nhỏ chỉ vài viên là nó...ra liền hà! Không hề đau đớn đâu em đừng sợ. Bà Bẩy bên Thủ Thiêm có kinh nghiệm nhiều về vụ này rồi. Chính bà tự đi kiếm thuốc cho mình. Nếu thương anh thì nghe lời anh đi cưng! Anh nài nỉ van xin em đó! Bọn mình còn trẻ, mai mốt sợ em không đủ sức đẻ. (bẹo má Hiến)
HIỀN: (gạt tay Hai ra cương quyết) Tui biểu không là không. Anh hết dụ dỗ, đánh đập, hành hạ, bắt tui làm điếm kiếm tiền cho anh xài, rồi anh lại gạ gẫm ép buộc tui phá thai để anh tiép tục con đường bán thân xác vợ. Anh là con thú chớ không phải con người. Tui sẽ bỏ anh...tui sẽ đi thưa...
HAI: (nói như hét) A, to gan nhỉ! Mày đã thấy tau trừng trị mấy con điếm bướng bỉnh trốn chạy thế nào rồi đó! Trời ơi, thằng Hai Búa này có tiếng cả một vùng này mà có đứa dám dọa đi thưa...Hà hà, này nói ngọt không nghe thì lãnh đòn nặng đấy.Tau sẽ lấy cây thiệt bự nện vào bụng mày cho tới bao giờ cái của quỷ ấy bật ra mới thôi. Nghe chưa? Thằng Hai Búa này nói là làm! (Hai Búa chạy ra sau nhà cầm vào một cây gỗ dài hơn thước, mặt hầm hầm giận dữ tiến lại trước Hiền)
HIỀN: (sợ hãi cuống quít) Khoan khoan đã anh Hai. Em xin nghe theo lời anh. Ngày mai em đi bệnh viện cho người ta hút nó ra.
HAI: Không, cô phải uống thuốc tui mua về.
HIỀN: Em sợ lắm, vì nghe nói uống thuốc này vào nó hành đau đớn lắm. Nhất là em bị chứng máu loãng, lỡ băng huyết thì khốn...
HAI: (dịu giọng) Em đừng lo, bà Bẩy Thủ Thiêm bảo đảm mà. Bao nhiêu cô gái ở đây xài có ai bị gì đâu!
HIỂN: Thôi được, em xin làm theo lời anh, nhưng hôm nay em đang sốt. Anh sờ trán em xem. Để ngày mai hết sốt em sẽ uống (Hiền lấy gói thuốc, mở ra có bốn viên bao sáp tròn mầu vàng) Em chỉ sợ bị đau thôi. Nếu bà Bẩy Thủ Thiêm đã bảo đảm thì ngày mai em sẽ uống.
HAI: (hài lòng) Có thế chứ. Em cứ làm theo lời anh rồi anh thương, anh cưng. Người đàn ông nào mà chẳng thương, chẳng cưng vợ phải không em. (ngừng chút) Bà Bẩy dặn hôm đầu uống một lúc hai viên. Hai hôm sau mỗi ngày một viên. Tới ngày thứ tư thì nó ra nhẹ nhàng như mình đi cầu vậy. Ráng nghe cưng rồi anh yêu...(Hai Búa cất tiếng cười khả ố kéo Hiền vào buồng trong)

20. CẢNH NỘI

Đêm khuya. Trong nhà Hai Búa

Trên giường Hai ngủ ngáy khò khò. Hiền khẽ khàng ngồi dậy nghe ngóng rồi bước xuống giường rón rén ra phòng ngoài vơ vội mấy bộ quần áo, vài thứ lặt vặt cho vào túi nhỏ, mở hé cửa lách ra ngoài.

21. CẢNH NGOẠI

Đêm. Đường phố vắng ngắt

Thỉnh thoảng một chiếc xe hơi vội vã phóng vụt qua. Hiền đang thất thểu cất bước, một anh đạp xích lô sà tới)
XÍCH LÔ: Xe cô Hai! (Hiền lắc đầu tiếp tục bước) Đi khách không? Có món khách Đài Loan sộp lắm! Hiền không trả lời cắm đầu bước như chạy, thỉnh thoảng quay nhìn lại phía sau. Hình ảnh đưa xa dần, chỉ còn bóng Hiền heo hút cuối đường

22. CẢNH NGOẠI

Đầu hẻm nhỏ

Ngoài hẻm bên lề đường, cạnh gốc cây. Một tấm biển nhỏ bằng giấy cứng đề chữ viết tay: "MINH (thợ sịn) SỬA XE ĐẠP, HONDA, GẮN MÁY". Khoảng 11 giờ trưa: Minh đang ngồi dựa gốc cây cầm cuốn sách coi. Hiền dắt xe đạp tới.
HIỀN: Anh Minh ơi, coi dùm Hiền cái xe.
MINH: (bỏ sách đứng lên) Chào cô Hiền, học may về đấy à! Xe hư gì?
HIỀN: Hiền đang đi thì có một thằng cha Honda chạy lạng lách sao không biết tông luôn vào Hiền làm Hiền ngã bổ nhào.
MINH: Trời, Hiền có sao không?
HIỀN: May chỉ sây sát nhẹ nơi chân.
MINH: Còn thằng đi Honda?
HIỀN: Nó không việc gì. Thấy mọi người đi đường xúm lại định đánh, sợ quá nó dọt luôn.
MINH: Tại cô đấy!
HIỀN: Sao tại Hiền? Nó đâm vào Hiền mà!
MINH: (cười) Tại cô xinh đẹp nên nó mải nhìn mới đụng phải.
HIỀN: Anh chỉ hay pha trò.
MINH: À, thế còn cái kia (chỉ vào bụng Hiền), có ảnh hưởng gì không, liệu có phải đi bác sỉ?
HIỀN: (ngượng) Cám ơn anh Minh. Ngã sơ sơ nên Hiền nghĩ chắc không đến nỗi.
MINH: Coi chừng đó. Nếu về nhà thấy hơi khác trong người phải đi bác sĩ ngay nghe! (Minh lấy kìm búa sửa xe cho Hiền). Chắc Honda nó cưng chiếc xe đạp của Hiền nên chỉ hôn nhẹ, hư sơ sơ thôi. (trong lúc Minh sửa xe Hiền tới ngồi chiếc ghế đẩu Minh vừa ngồi, cầm cuốn sách Minh để đó giở ra coi)
HIỀN: Anh Minh đọc sách gì mà thấy toàn hình vẽ như máy móc thế này?
MINH: À, sách dạy về máy nổ đó mà. Làm nghề sửa xe gắn máy thì phải học qua máy móc mới chữa giỏi được. Bao giờ cô Hiền mua xe cúp tôi sẽ sửa thật sịn cho cô.
HIỀN: Chắc còn lâu lắm!
Một cô gái trẻ quần Jean áo Pull dắt xe cúp tới
Cô gái: Nè chú coi giùm tui, xe máy không nổ (Minh ngẩng nhìn và đứng lên)
Cô gái: Ồ, anh Minh!
MINH: Chào cô Thu!
Cô gái: Chàng sinh viên năm thứ ba trường đại học bách khoa đứng đường sửa xe gắn máy! Thật bất ngờ quá anh Minh.
MINH: Có gì lạ đâu! Đói thì đầu gối phải bò. Tôi hành nghề này cả năm trời nay ở đây rồi! (cầm xe Thu đạp thử mấy cái không nổ. Minh dựng xe lấy đồ nghề mở bugi cạo)
Cô gái: Xin lỗi anh Minh nhé! Tại sao anh không kiếm chân kèm trẻ tư gia có phải vừa nhàn hạ vừa có nhiều thì giờ học hành hơn không?
MINH: Tôi có thử gõ đầu trẻ một thời gian đành bỏ, vì mấy đứa trẻ con nhà giàu tệ lắm, ham chơi hơn học. Đồng thời chúng coi "cậu giáo" chẳng ra cái quái gì nên tôi đành phải bỏ. Nghề này tuy hơi cực nhưng đầu óc thảnh thơi, lúc nào vắng khách tôi giở sách ra học.
Trong khi đó Hiền chăm chú theo dõi câu chuyện giữa hai người.
MINH: (lắp xong bugi đạp máy nổ) Xong rồi đấy cô Thu.
Cô gái: Anh Minh...nếu anh không chê, gia đình tôi có hai em nhỏ cần kèm Anh văn và toán... MINH: Cám ơn cô, tôi rất tiếc không làm vui lòng cô được.
Cô gái: (mở bốp lấy tờ giấy 10,000 đồng đưa cho Minh) Tôi gởi anh. Cám ơn anh. (định phóng xe đi)
MINH: (giữ xe lại) Cô làm gì mà đưa nhiều tiền quá vậy. Hai ngàn thôi. Cô chờ tôi thối lại. (trong lúc Minh lúi húi móc túi lấy tiền thì cô gái phóng vụt đi)
MINH: (lắc đầu) Tệ thật.
HIỀN: Bạn anh à?
MINH: Không, cô ấy là em gái người bạn học cùng lớp với tôi. Hôm nào tôi sẽ nhờ anh cô ấy trả lại số tiền dư.
HIỀN: Thì ra anh Minh vẫn còn đi học.
MINH: Tôi học nghề sữa chữa máy móc ấy mà.
HIỀN: Nhà anh Minh ở đâu?
MINH: Mãi tận vùng Phú Thọ.
HIỀN: Xa quá há! Từ đó đạp xe lên đây cũng mất cả giờ chớ ít sao!
MINH: Đạp riết rồi quen nên không thấy xa nữa.
HIỀN: Anh Minh có chí ghê! Vừa lo kiếm ăn vừa lo học hành. Cô gái vừa rồi coi bộ có cảm tình với anh lắm.
MINH: (cười, sửa tiếp xe HIền) Nghèo như tôi ai thèm để ý.
HIỀN: Nhà anh Minh chắc đông anh em?
MINH: Không, chỉ có mình tôi và bà mẹ già.
HIỀN: Còn ông già?
MINH: Ông mất vì bệnh trong trại cải tạo. Xe xong rồi cô Hiền.
HIỀN: Anh tính Hiền bao nhiêu?
MINH: (cười) Mười ngàn!
HIỀN: Trời, mắc dữ!
MINH: Cô Hiền nghĩ coi, sửa Honda có mấy phút người ta trả tôi tới mười ngàn. Còn xe của cô mất cả mười lăm hai mươi phút, lấy mười ngàn là rẻ lắm rồi!
HIỀN: (móc túi lấy tiền lúng túng, nói ấp úng) Hiền chỉ còn có hai ngàn trong túi, anh Minh cho Hiền thiếu tám ngàn, chiều trả.
MINH: Đùa cô Hiền cho vui thôi, sửa một chút tiền bạc gì!
HIỀN: Bộ anh tính sửa chùa cho Hiền sao! Lần sau xe hư Hiền lại mang tới cho anh sửa mệt nghỉ.
MINH: Rất sẵn sàng! Từ nay đi xe nên cẩn thận để ý nghe cô Hiền. Coi chừng cái thai trong bụng đấy! Ngã một cái là nó dám ...văng ra ngoài lắm!
HIỀN: Cám ơn anh Minh (dứt lời ngồi lên xe đạp vào ngõ, Minh nhìn theo khẽ lắc đầu).

23. CẢNH NGOẠI

Ban ngày quán cà phê cạnh chỗ Minh sửa xe

Minh và Hiền ngồi uống nước chuyện trò vui vẻ.

24. CẢNH NGOẠI

Một buổi tối thứ bảy

Hơn 11 giờ đêm vẫn cảnh đầu ngõ. Minh đang hí hoáy sửa xe cho một người khách. Một chiếc xích lô đạp chở Hiền và một cô gái ngừng lại ngay chỗ Minh sửa xe. Hiền bước xuống giơ tay chào cô gái ngồi trên xe.
HIỀN: Về nghe Hà. Mai mốt gặp lại.
Cô gái: (giơ tay vẫy lại. Xích lô đạp đi).
MINH: (ngừng tay sửa xe, nhìn Hiền) Cô Hiền coi cải lương về đấy à! Tuồng hay không?
HIỀN: Dở ẹc! Hài chẳng ra hài, bi chẳng ra bi, coi tức anh ách! Sao bữa nay anh Minh sửa xe khuya thế?
MINH: Thứ bẩy mà, nhiều khách đi chơi đêm xe hư nên phải ráng ở lại sửa...
HIỀN: Mai anh Minh tới sớm, Hiền mời ăn sáng!
MINH: Cám ơn cô. Tôi sẽ tới trước 5 giờ sáng, được chưa?
HIỀN: (cười) Thôi trễ một chút không sao. Hiền về nghe! (Hiền đi vào ngõ hẻm, Minh tiếp tục sửa xe) Chợt tiếng Hiền kêu từ trong hẻm vẳng lại.
Tiếng Hiền: Cứu tôi! Cứu tôi với! Bớ người ta!
MINH: (ngừng sửa xe nghe ngóng nhận ra tiếng Hiền vội nói với khách sửa xe) Ông cảm phiền chờ tôi mấy phút.
Minh chạy thẳng vào trong ngõ. Hai tên du đãng đang ôm chặt lấy Hiền giằng co. Áo Hiền bị xé rách một mảng. Minh xông tới kéo hai tên du đãng ra, dùng Judo quật chúng ngã xuống đất. Trong khi đó Hiền co ro run rẩy. Vài bà con lối ngõ mở cửa đổ xô ra.
MINH: (chỉ mặt hai tên du đãng đang lồm cồm đứng dậy) Xéo ngay, đứng lớ xớ tao đập vỡ mặt bây giờ. Đồ chó má, đàn bà bụng mang bụng bầu thế kia mà tụi bay cũng không chịu buông tha. (mấy người lối xóm lao nhao): Đập chết nó đi! Quân lưu manh, đốn mạt! (hai tên du đãng vùng chạy)
(Hiền bỗng ôm bụng nhăn nhó quằn quại).
Một người nói: Có lẽ cổ sợ quá, cái thai...
(Mồ hôi nhỏ giọt trên mặt Hiền tái ngắt)
Một người khác: Đưa cổ đi bệnh viện ngay thôi. Chắc cổ chuyển bụng đẻ.
(Minh dìu Hiền ra ngõ. Một chiếc xích lô máy chạy qua. Minh giơ tay vẫy, xe đậu lại. Trước khi dìu Hiền lên xe, Minh nói với ông khách sửa xe)
MINH: Tôi phải đưa cổ đi bệnh viện chỉ 15 phút tôi quay về. Nếu ông không chờ được...
Người khách: (xua tay) Đưa cổ đi lẹ lên. Tôi chờ không sao!
MINH: Cám ơn ông. Xích lô máy chở Minh và Hiền đi. Hình ảnh Minh dìu Hiền bước vào cổng Nhà hộ sinh Từ Dũ.

25. CẢNH NỘI

Một phòng trong Nhà hộ sinh Từ Dũ. Buổi sáng.

Minh cầm mấy hộp sửa đến bên chổ Hiền nằm. Thấy Minh, Hiền ngồi dậy chào. MINH: (ngắm đứa bé nằm cạnh Hiền) Chà, giống mẹ như đúc.
HIỀN: May quá anh à! Cháu sinh thiếu tháng mà được như vầy là phước lắm!
MINH: Tôi mừng cho Hiền mẹ tròn con vuông.
HIỀN: Cám ơn anh. Lúc nãy cũng có mấy người bà con lối xóm vào thăm. Họ cứ hỏi...(Hiền ngập ngừng rồi im)
MINH: Họ hỏi gì?
HIỀN: Họ hỏi có phải anh là cha đứa bé không làm Hiền chẳng biết trả lời sao, ngượng quá.
MINH: Thế sao Hiền không gật đại đi! (cười) Nếu vậy Hiền cho phép tôi làm cha đỡ đầu nó nghe! Hiền đặt tên cho nó chưa?
HIỀN: (khẽ gật đầu) Anh đặt giúp Hiền đi!
MINH: (suy nghĩ) Mẹ tên Hiền thì đặt tên con là Thục. Nguyễn Hiền Thục, Hiền chịu không?
HIỀN: Hay quá!
MINH: Bao giờ Hiền về nhà?
HIỀN: Hiền định ngày mốt anh à!
MINH: Tôi sẽ đón mẹ con Hiền về.
HIỀN: Hiền làm phiền anh quá!
MINH: (cúi xuống tặc lưỡi nói nựng với đứa bé)

26. 2 NĂM SAU TRONG TRẠI TRẺ LAI ĐẦM SEN

Buổi chiều. Bọn trẻ lai qua lại tấp nập

MINH: (trình giấy ở cổng trại xong, bước tới một dẫy nhà. Bé Thục đang chơi ở sân. Thấy Minh chạy ùa lại. Minh cúi xuống hôn má Thục rồi bồng Thục đặt lên cổ, hai chân thõng trước ngực Minh, hai tay Minh cầm tay Thục).
HIỀN: (từ phòng bước ra) Anh Minh! Hiền đang mong anh. Hai mẹ con Hiền vừa đi thăm dượng Tư về.
MINH: Ổng khỏe không?
HIỀN: Khỏe, làm nghề đan lát trong trại cải tạo. Nghe Hiền nói đến chào ổng để ngày mai đi Mỹ, ổng khóc như đứa trẻ nít, tội nghiệp. Chỉ vì một phút say sưa mù quáng trở thành điên cuồng tội lỗi. Ổng biểu mấy năm trời nay nằm trong tù ổng rất ăn năn đau khổ, xin Hiền tha thứ cho. Ổng luôn khấn vái mẹ Hiền tha thứ cho ổng và phù hộ độ trì cho Hiền.
MINH: Rồi sao?
HIỀN: Hiền cho quà bánh và tiền, hứa nếu sang Mỹ làm ăn khá, Hiền sẽ gởi tiền về giúp ổng. Nghe thế ổng liền chắp hai tay vái lia Hiền nói: "Dượng đã làm hại đời con mà con không giận lại còn đối xử tử tế với dượng khiến dượng hổ thẹn muốn chết vì hối hận. (Hai người đi tới phòng tiếp khách ngồi)
MINH: (lấy trong túi xách nhỏ ra một gói bọc giấy đưa Hiền) Gọi là có chút quà tặng Hiền.
HIỀN: Anh thật hay bày chuyện! (mở gói giấy ra reo lên) A, một chiếc áo dài! Sao anh biết Hiền thích mầu vàng mà anh lựa?
MINH: Thế mới tài chứ! Hiền mặc thử xem có vừa không nào? (Hiền mặc áo dài trong lúc Minh đưa Thục gói bánh, Thục cầm ăn) HIỀN: Trời, vừa y chang. Anh tả về Hiền thế nào mà tiệm may họ may đúng cỡ vậy?
MINH: Tôi bảo Hiền cao 1 thước 65, vòng thứ nhất 80, vòng thứ hai 60, vòng thứ ba 85.
HIỀN: (cười) Trật lất! Thế lại vừa y chang mới lạ!
Minh và Hiền cùng cười ngắm nghía chiếc áo dài. Bỗng cả hai bất ngờ im bặt. Minh cố nén tiếng thở dài.
MINH: (lúc lâu nói bâng quơ) Chóng nhỉ, mới hôm nào Hiền lập hồ sơ rồi vào ở đây, giờ đã hơn hai năm!
HIỀN: (gật) Dạ, thời gian trôi mau thiệt.
MINH: Chả mấy lúc mà chúng mình già khọm. Khi Hiền về thăm nước, chắc lúc ấy tôi phải chống gậy đi đón Hiền.
HIỀN: Gớm, anh nói nghe khiếp quá! Đi sang đó một vài năm là Hiền về thăm nước, thăm anh Minh, thăm bà con lối xóm cũ... Anh tưởng Hiền vui lắm khi phải xa quê hương xứ sở, xa bạn bè, nhất là những người tốt như anh sao?
MINH: Thôi đừng nói thêm nữa Hiền ạ. Không nói mới là nói được nhiều. Tôi muốn mời Hiền và bé Thục đi dùng bữa cơm tối nay với tôi.
HIỀN: Một tiệc ly...
MINH: Ừ thì cứ tạm coi như vậy đi.
HIỀN: Anh đợi đây, Hiền về phòng sửa soạn nghe. (Hiền bồng bé Thục đi, Minh trông theo)
Tùy đạo diễn bỏ cảnh này cũng được: cảnh Hiền, Minh, Thục trong tiệm ăn cười nói vui vẻ

27. TRỞ LẠI CẢNH 2

Tới giờ ra sân bay. Hiền một tay dắt bé Thục, một tay xách túi hành lý cùng mọi người con lai khác (đen trắng đủ cả) nối nhau đi ra sân bay. Trời trở nắng trong chốc lát. Hiền mang kiếng mắt mầu xanh đậm của Minh cho. Tất cả chen lấn nhau bước lên thang máy bay. Mẹ con Hiền lên sau chót. Bước vào khoang máy bay đang tìm số ghế thì Thục bỗng khóc thét lên sợ hãi khi nhìn thấy ông khách ngoại quốc to lớn râu ria sồm soàm khi nãy. Thục bám chặt lấy Hiền không chịu bước đi nữa, khóc nói:
THỤC: Mẹ ơi, con sợ ông kia lắm!
Trong một thoáng hình ảnh mẹ Hiền xuất hiện (quay lại cảnh mẹ Hiền bị hãm hiếp).
Tiếng Hiền nổi lên: "Tôi không ngờ việc cái việc tồi tệ do người ngoại quốc gây ra đã tàn phá tan nát cuộc đời mẹ tôi, gây hậu quả thê thảm cho đời tôi mà nỗi đau, sự sợ hãi kinh hoàng còn ám ảnh tới cả đời con gái tôi. Bao giờ tôi và con tôi mới xóa sạch sự khủng khiếp này! Tôi không thể nuôi mãi và mang theo nỗi đau của mẹ mình nơi quê hương với đầy bất hạnh, với đầy tăm tối, với đầy bất trắc luôn luôn rình rập chộp bắt...
(Quay lại cảnh trong ngõ hẻm Hiền bị hai tên du đãng xông lại định hãm hiếp và Minh tới cứu kịp đưa ra đường lên xích lô máy chở tới nhà hộ sinh Từ Dũ)
Tiếng Hiền nối tiếp: "Nhưng còn nơi quê cha? Tôi không thể nuôi mãi nỗi đau của mẹ mình nơi quê cha, nơi chỉ đón nhận tôi vì một bổn phận miễn cưỡng, bắt buộc phải làm để hy vọng chôn lấp những tội lỗi quá khứ và nhất là để lương tâm được yên ổn, khỏi cắn rứt. Thực ra ở quê mẹ hay quê cha, tôi và những đứa con lai như tôi vẫn chỉ là những đứa con hoang vô thừa nhận, vô tổ quốc, không ai muốn chứa chấp. Nếu có chỉ là để lợi dụng rồi phó mặc tàn nhẫn...Ôi cha tôi, một người cha mà tôi chưa hề biết mặt biết tên có còn hiện diện trên trái đất này? Và nếu còn sống, tình cờ gặp gỡ liệu ông có còn nhìn nhận giọt máu rơi của mình? Và tôi có thể thay mẹ tha thứ, xóa sạch tội lỗi của ông để nhìn nhận ông là cha mình? Thôi, cứ coi như tôi không hề có cha trên cõi đời này như từ trước tới giờ vẫn thế. Tôi thực sự run rẩy trước cuộc sống mới mình đang đi tới. Nhưng dù sao đã đến nước này tôi cũng đành nhắm mắt đưa chân. May ra, biết đâu...Nếu đời tôi lại tiếp tục những bất trắc, những bất hạnh cũng không sao miễn là con gái tôi được sống, được làm người...Minh ơi, hy vọng một ngày nào đó sẽ gặp lại anh nơi quê hương cũ hay nơi đất nước người. Nhưng dù có thế nào chăng nữa anh vẫn là người yêu, người thương duy nhất trong cuộc đời em...Mẹ ơi, mẹ có linh thiêng hãy phù giúp mẹ con con nơi đất nước người. Đừng để những khổ đau khốn cùng tái diễn..."

Chiếu lại cảnh nhìn thấy ông khách ngoại quốc râu ria rậm rạp Thục sợ hãi run rẩy níu chặt lấy tay Hiền và òa khóc. Hiền siết chặt con vào lòng và lấy khăn tay lau nước mắt cho Thục. Tiếp theo là cảnh Hiền và Thục ngồi bên cửa sổ máy bay nhìn xuống sân ga. Bỗng nước mắt Hiền chẩy ràn rụa. Hiền gỡ kính lấy khăn chậm nước mắt trong khi Thục mở to đôi mắt ngây thơ nhìn mẹ. Dưới bầu trời âm u ảm đạm, chiếc phi cơ từ từ tiến ra phi đạo.

28. CẢNH NGOẠI

Phía ngoài sân ga.

Trời trở lại âm u ảm đạm. Mây đen sà thấp như giăng bủa bầu trời. Bên gốc cây lề đường, Minh đứng trông đợi và mãi khi phi cơ cất cánh, nhìn theo tới mất hút trong những tầng mây xa mới lên xe gắn máy phóng nhanh như trốn chạy. Tiếng máy xe nổ ầm ĩ và cái pô xe phun khói mờ mịt mặt đường.

29. CẢNH NGOẠI

Căn nhà lá vùng quê.

Căn nhà lá nhỏ tường đất cũ kỹ xác xơ tiêu điều trên mảnh đất cây cỏ dại mọc tràn ngập cả sân và xung quanh nhà. Trời nắng gắt nóng nực, chiều đang xuống. Một người Mỹ cao lớn, râu ria xồm xoàm, hai vai hơi xuôi xuống và lưng hơi còng, ăn mặc bình thường áo bỏ ngoài quần có vẻ luộm thuộm đi cùng một thông dịch viên người Việt còn trẻ, mặt láu lỉnh. Khi hai người rẽ cây cỏ dại đi vào sân nhà gặp một con gà mái dẫn đàn con nhỏ chạy nhớn nhác kêu quang quác. Một con chó đen già gầy xấu sồ ra sủa từng tiếng một. Hai người dừng trước căn nhà cửa để trống.
THÔNG DỊCH: Có ai trong nhà không? (Im lặng. Thông dịch nói lớn hơn). Tui hỏi có ai trong nhà không? Con chó già vừa chạy lùi vào trong nhà vừa sủa. Có tiếng ho của người già từ trong nhà vọng ra. Một ông già ốm yếu lom khom lần bước ra cửa. Ông mặc bộ bà ba đen bạc mầu vừa cũ vừa rách.
ÔNG GIÀ: Mấy người hỏi ai?
THÔNG DỊCH: Dạ, đây có phải là nhà bác Năm Thiệt?
ÔNG GIÀ: Phải, có chuyện chi?
THÔNG DỊCH: Bác có thể cho bọn cháu vào nhà nói chút chuyện?
ÔNG GIÀ: (chỉ người Mỹ) Ai đó?
THÔNG DỊCH: Một người Mỹ.
ÔNG GIÀ: (sửng sốt) Một người Mỹ! (im lặng một phút). Nó đến đây làm chi?
THÔNG DỊCH: Dạ, dạ...ổng tới thăm bác.
ÔNG GIÀ: Thăm tui? (xua tay) Thôi thôi, bảo nó cút đi ngay. Tau tiếc không còn sức khỏe để đập cho nó tét đầu ra. (ngừng chút mắt trợn trừng nhìn người Mỹ căm giận). Cách đây hơn hai mươi năm cũng có một bọn Mỹ sồng sộc tới đây. Một thằng trong bọn đã hãm hiếp con gái tau. Đi đi! Bảo nó đi ngay đi, cút xéo ngay đi.Tau không muốn nhìn thấy mặt bọn nó nữa.
(Thông dịch dịch lại tiếng Mỹ cho người Mỹ nghe. Người Mỹ nét mặt sầu não đau khổ nói với thông dịch một tràng dài).
THÔNG DỊCH: Ông bạn Mỹ này nói hôm nay ông đến đây với tất cả tấm lòng, với tất cả thiện chí. Ổng muốn tìm gặp cô con gái bác.
ÔNG GIÀ: (quan sát dò xét người Mỹ) Tìm gặp con gái tui? Hừ, con gái tui sau khi bị thằng Mỹ hãm hại đời con gái, bị tai tiếng nhục nhã với làng xóm, tui đã đuổi nó ra khỏi nhà. Nó đi biệt tăm từ đó tới giờ không tin tức. Mà thằng Mỹ này muốn tìm nó làm chi? Lại định giở trò hãm hiếp nữa sao! Thời của bọn nó hết rồi. Đừng hòng...
THÔNG DỊCH: Dạ, ổng biểu ổng muốn giúp đỡ cô...
ÔNG GIÀ: (nói to như quát) À, thì ra chính là nó. Mày...mày...
(Ông già sấn sổ tiến lại trước mặt người Mỹ nhưng ông đã gục xuống khi còn cách người Mỹ 1, 2 bước. Người Mỹ vội đỡ ông già đứng lên, mặc cho ông vùng vằng phản đối, và dìu ông tới chiếc giường trong góc nhà đặt ông nằm xuống. Ông già thở hổn hển miệng càm ràm: "Thì ra là nó...mày...mày..."
NGƯỜI MỸ: Tôi muốn tặng ông già ít tiền.
THÔNG DỊCH: Có lẽ ông ta không chịu nhận đâu. Sự hiện diện của ông ở đây tôi nghĩ rằng không hay như ông muốn. Vậy tốt hơn hết là ta nên trở về thành phố nhờ nhà chức trách tìm giúp cô gái. Còn ông già ta sẽ tìm cách giúp đỡ sau.
NGƯỜI MỸ: Tôi muốn tới cái bụi tre mà năm xưa...
THÔNG DỊCH: Được thôi nếu ông còn nhớ rõ chỗ.
Hai người bước ra sau nhà rẽ cây cỏ dại tới một bụi tre già sơ sác. Người Mỹ lặng lẽ đứng cúi đầu lúc lâu, rơm rớm nước mắt.
NGƯỜI MỸ: Nơi đây, phải, đúng nơi đây hơn hai mươi năm về trước tôi đã gây ra tội lỗi...
THÔNG DỊCH: Theo lời ông già thì sau cái sự việc đó, cô gái có bầu và sinh một đứa con.
NGƯỜI MỸ: (giật mình sửng sốt) Tôi có con? (nắm hai vai người thông dịch lắc mạnh). Có thật không? Tôi có con! (la to) Trời ơi, tôi có con! Nó đâu, nó ở đâu, hãy chỉ cho tôi biết ngay!
THÔNG DỊCH: (lắc đầu) Rất tiếc tôi không giúp được gì cho ông.
NGƯỜI MỸ: Chúa ơi, hơn 20 năm trời lòng tôi vẫn chưa nguôi niềm hối hận với tội lỗi gây cho người con gái xa lạ. Giờ đây lại chồng chất thêm nỗi đau về sự bất hạnh của con tôi. Ôi Chúa ôi, hãy tha thứ cho tội lỗi con.
(Người Mỹ lấy khăn giấy, gỡ kính trắng ra lau nước mắt. Bất thần người Mỹ quỳ xuống chỗ đất cạnh bụi tre đưa tay xoa xoa mặt đất. Tiếng nói của người Mỹ vang lên).
NGƯỜI MỸ: Tôi đang sống lại một kỷ niệm tệ hại với hy vọng giảm bớt sự dầy vò và nỗi đau ám ảnh tôi suốt hơn hai mươi năm nay, không ngờ bây giờ đau khổ chồng chất đau khổ, tội lỗi chồng chất tội lỗi! Tôi phải tìm bằng được cô gái đó và con tôi dù với bất cứ giá nào. Ông bạn, ông hãy cố gắng hết sức giúp tôi. Nếu không tìm kiếm được họ chắc tôi chết dần chết mòn trong ăn năn, trong dầy vò, trong đớn đau, trong quằn quại, trong địa ngục cuộc đời...
THÔNG DỊCH: Nhưng ông không biết tên họ tuổi tác, thậm chí tới mặt mũi hình dạng người ta, tôi tin qua một thời gian dài như vậy, ông cũng không còn nhớ nữa thì làm sao tìm kiếm?
NGƯỜi MỸ: Dù trong vô vọng tôi vẫn đi tìm. Tìm trong suốt cuộc đời còn lại của tôi. Tôi quyết không bỏ cuộc.Tôi tin với bản năng thiêng liêng của huyết thống, tôi sẽ tìm ra con tôi, dù là ở chân trời góc biển.
Cận ảnh: nước mắt người Mỹ từng giọt nhỏ xuống hàng râu rậm. Hình bóng hai người vạch cây cỏ rậm rạp bước đi nhỏ dần, xa dần ngôi nhà lá...

30. PHI TRƯỜNG MỸ. BUỔI TRƯA

Trong lúc máy bay đang lượn vòng xuống thấp sắp hạ cánh, Hiền gỡ cặp kính dâm ra cầm tay, nhìn qua cửa kính thấy bầu trời cao xanh bao la với nắng thủy tinh rực rỡ, có những tảng mây trắng nõn bồng bềnh nhẹ trôi. Phía dưới, Thành phố nhà cửa, xe cộ qua lại vun vút tưng bừng rộn rã nhộn nhịp. Hiền ôm Thục vào lòng ghì chặt con hôn, giọng đầy xúc động.
HIỀN: Tới đất nước Mỹ rồi đó con. Mẹ con ta hãy trút bỏ tất cả ngày tháng cũ lại đằng sau. Hãy nhìn về phía trước, về ngày mai con nhé! Mẹ tin cuộc đổi đời này. Hãy hy vọng và tin tưởng để sống, con ạ.

HẾT

Đôi Lời Người Viết

Kịch bản phim này viết tại Saigon năm 1987, sau khi tôi tù cải tạo về. Giữa lúc cả nước rộ lên việc con lai Mỹ được chính quyền Mỹ cho đi tái định cư tại Hoa Kỳ, nhân đọc một bản thảo truyện ngắn viết về con lai Mỹ nửa chừng bỏ dở của nhà báo Tô Ngọc, đã gợi ý cho tôi viết kịch bản phim này. (Vì trước năm 1975, vào đầu thập niên 60, tôi làm chủ bút tuần báo PHIM KỊCH trong mấy năm nên cũng có được chút kiến thức về cách cấu tạo một kịch bản phim nên mới...liều viết kịch bản phim này). Sau khi viết xong tôi gửi (lén) qua Mỹ nhờ mấy người bạn bên đó lo giúp việc dịch sang Anh ngữ rồi đem bán cho các Hãng phim Mỹ. Lúc ấy tôi tin tưởng (một cách rất ngây thơ) là kịch bản của mình sẽ sớm được thực hiện thành phim (vì đang là thời sự nóng bỏng mà!). Tôi có biết đâu việc này còn khó hơn cả việc...đi bộ sang nước Mỹ! Tôi gửi bản thảo cho ông A. Ông A chuyển cho ông B. Ông B chuyển cho ông C. Rồi cứ thế chuyển tới ông H, ông K… Khi tôi sang Mỹ (năm1999) thì không còn biết bản thảo kịch bản phim của mình ở đâu nữa. Ông nọ đổ thừa cho ông kia, coi như mất luôn. Tất nhiên tôi rất buồn, xót xa như mất một đứa con thân yêu. Tới tháng 5.2009, tôi cho in tập truyện Dòng Suối . Giữa lúc nhà in cứ dây dưa kéo dài không đúng hẹn trong việc ấn loát (đến 2,3 tháng) thì một ông bạn ở Thành phố xa (trước 1975 làm việc dưới quyền tôi) bất ngờ điện thoại báo cho tôi biết hiện có trong nhà tập bản thảo đánh máy "Nỗi Đau Còn Đó". (Ông cũng không nhớ do ai đưa đến). Thế là hơn 20 năm trời "đứa con lưu lạc" không một tin tức đã trở về với tôi. Khỏi nói là tôi mừng lắm. Sau khi lấy về sửa chữa lại một vài chỗ, tôi cho in vào những trang cuối tập truyện "Dòng Suối", coi như một... "kỷ vật"!.

(Viết tại Saigon năm 1987, sau khi tù cải tạo về)