Sạch Bẩn

Tôi có một ông bạn lớn tuổi tù cải tạo về không nhà cửa, không nghề nghiệp, thêm vợ bỏ, lêu đêu không nơi ăn ở. May nhờ có anh cựu con rể, vì con gái ông đã bỏ gã đi lấy chồng nước ngoài, thương tình đưa ông về nuôi. Anh ta làm thợ điện cho một khách sạn nhỏ ven biển. Chủ khách sạn thương tình cho dựng một cái lều sau khách sạn để có chỗ che mưa nắng. Sống bám người con rể hờ mãi đâu được, vì đồng lương ít ỏi của nó chỉ đủ nuôi mình nó. Nó cố gồng mình soay sở nhưng chẳng đi tới đâu. Tình trạng này nếu kéo dài hai người sẽ chết vì đói. Khách sạn có nhiều gái điếm thuê phòng. Bọn họ chỉ ở thôi còn “hành nghề” nơi khác. Bọn mặt rô (tay anh chị) bọn xích lô kiêm ma cô dắt gái hàng ngày lui tới tụ tập chỗ mấy cô gái điếm để khai thác sống nhờ vào “những mảnh đất nhỏ xíu” ấy. Mọi hoạt động “làm ăn” chỉ diễn ra vào buổi tối nên ban ngày họ rất nhàn rỗi. Để giết thời giờ các cô gái điếm kẻ chơi bài tứ sắc, người coi tiểu thuyết dâm đảng, một số nằm ngủ. Còn bọn xích lô, “mặt rô” thì nhậu nhẹt uống rượu say cãi cọ đập lộn. Ông bạn già của tôi thấy vậy nẩy ra một kế mưu sinh đồng thời cũng là tạo cơ hội giúp bọn đĩ điếm ma cô này có nơi giải trí lành mạnh. Ông vay tiền bạn bè sắm một bàn bi da và một dàn ka rô kê. Quả nhiên ông bạn tôi kiếm đủ sống qua ngày. Các cô gái điếm sau những đêm bán tình ngủ dậy tới hát ka rô kê những bản tình ca mùi mẩn rẻ tiền. Còn bọn ma cô mối lái hành lạc, bọn xích lô, bọn mặt rô thì thọc bi da ăn tiền. Cũng có nhiều gã uống rượu đế say cãi cọ đập lộn. Một ngày nọ tôi đến thăm ông bạn già. Ông khoe cơ sở làm ăn của mình. Thấy một cô gái còn nhỏ, nhỏ lắm, chỉ khoảng 13, 14 tuổi, mặc quần áo mỏng dính, mùi nước hoa rẻ tiển sực nức rất khó chịu ngồi lọt thỏm trong chiếc ghế mây cũ, miệng hái ca rô kê. Tôi hỏi ông bạn già “Con gái nhà ai bằng tí tuổi xức nước hoa rẻ tiền hát toàn những bản nhạc mùi mẩn nhảm nhí”. Ông bạn già nhấp nháy đôi mắt nói khẽ “Gái đấy! Ở đây các cô ngoài 20 đã bị quy “tội” già rồi không được bọn ma cô đưa đón dẫn khách nữa, đói rách kinh niên”. Tôi hỏi “Thế bọn họ đi khách mỗi lần được bao tiền?”. Ông bạn già ngậm ngùi đáp “Tội lắm ông ạ. Một cô gái còn chút đỉnh nhan sắc đi khách suốt đêm được trả 60 đô nhưng chỉ bỏ túi có 10 đô”. Tôi ngạc nhiên “Sao vậy?”. “Thế này nhé! Sau khi đi khách xong, trước khi rời khỏi phòng cô gái phải “tặng” anh bồi phòng 10 đô. Xuống nhà trước khi qua cổng khách sạn “chi” cho anh bảo vệ 10 đô. Ra khỏi cổng mất cho thằng xích lô kiêm ma cô “đứng bãi” đợi sẵn chở về “bắt” 10 đô. Về tới khách sạn nhà nộp cho gã mặt rô 10 đô. Gã này có nhiệm vụ khi hữu sự, tức bị bắt khi bán dâm, điều đình với bọn công an khu phố. Sau rốt là tên chồng hờ kiêm vệ sĩ 10 đô. Như vậy sau một đêm bán thân trừ hết chi phí cô gái chỉ còn lại 10 đô. Cán cân thương mại quá chênh lệch. Kẻ có “hàng” tức vốn bỏ ra được hưởng quá ít, bọn trung gian “ăn” quá nhiều..”. “Cô gái bị bóc lột nhiều tầng như thế cũng đành chịu?”. Ông bạn già cười nhạt “Không chịu thì đi thưa…công an à?”. Ngừng lại một chút ông nói tiếp “Thế còn tôi. Tôi “khai thác” bọn nó để sống. Đồng tiền của bọn đĩ điếm ma cô là đồng tiền bẩn, đúng vậy không? Thế vẫn đồng tiền ấy tôi kiếm được ở bọn nó là đồng tiền sạch hay bẩn?”. Mãi tới giờ tôi vẫn không biết trả lời ông bạn già ra sao.

Thanh Thương Hoàng
(1988)