Tiên Tục
Một buối tối cuối năm, sau bữa ăn mấy người bạn thân ngồi uống cà phê. Trong số này có vợ chồng ông bác sĩ, ông nhà văn, bà nhà báo lớn tuổi độc thân và một giáo sư dạy triết. Trong câu chuyện bàn tán hết thời sự chính trị trong ngoài nước đến việc đời diễn ra quanh quẩn trong thành phố. Ông bác sĩ nói “Các anh chị còn nhớ anh Tân không? Lão này chê bà vợ già khó tính cả ngày cãi nhau suốt, lão chịu không nổi ly dị rồi mò về Việt Nam kiếm vợ”. Ông nhà văn nói “Nghe đâu lão ta cưới cô vợ trẻ lắm”. Bà vợ ông bác sĩ nói “Trẻ đẹp nhưng phải cái quê một cục”. Bà nhà báo thêm “Tôi nghe nói giã đám rồi thì phải“. Mấy người góp tiếng “Ly dị rồi”. “Chắc cô nàng chê anh chồng già bỏ đi theo kép trẻ”. “Không phải, sự đời thế mới oái oăm. Chính lão chồng già quyết định ly dị”. Mọi người ngạc nhiên kêu lên “Lạ nhỉ!”. Bà nhà báo nói ”Có gì đáng ngạc nhiên đâu. Một anh là bác sĩ thuộc tầng lớp trí thức giầu có, nói năng đắn đo chừng mực. Một bên là cô gái tuy có nhan sắc và tuổi trẻ nhưng quê một cục, ăn nói lăng nhăng bộp chộp ngu đần làm anh bác sĩ nhiều phen ê mặt ngượng ngùng trước đám đông. Kìm kẹp chỉ dẫn mãi vẫn không sửa đổi được thì phải ly dị thôi”. Ông nhà văn nói “Tôi vừa đọc một câu chuyện cổ thuộc loại giã sử cũng có cái trò đẳng cấp xã hội. Nếu các anh chị chịu nghe tôi xin kể. Chuyện như thế này”.
Anh chàng Chử Đồng Tử nghèo lắm quanh năm chỉ có một cái khố rách che kín chỗ cần che. Hôm đó Chử Đồng Tử đang lội bắt cá ven bờ biển, lúc đó vắng người, bỗng có một toán quân lính khoảng hai mươi người rầm rập kéo tới. Có hai người khiêng một cái kiệu. Chữ sợ quá vội chạy lên bờ nấp sau bụi cây nhỏ và nằm xuống lấy cát phủ kín khắp người bất ngờ toán quân lính tới chỗ Chữ nằm ngừng lại. Một cô gái kiều diễm xiêm y rực rỡ từ trong kiệu bước ra, đó là Tiên Dung công chúa. Nàng truyền đám thị nữ quây màn trướng đúng ngay chỗ Chữ nằm để tắm. Chữ sợ quá nằm im như chết. Công chúa Tiên Dung vô tình không biết, cởi bỏ hết xiêm y rồi dội nước do các cung nữ mang tới. Nước dội xuống làm cát trên mình Chữ trôi đi để lộ một thân thể đàn ông trần truồng to lớn vạm vỡ. Tiên Dung hoảng hốt thốt tiếng kêu nhưng vội đưa tay bịt miệng lại. Từ nhỏ tới giờ sống trong cung cấm nàng chưa từng nhìn thấy thân thể đàn ông trần truồng. Thật kỳ lạ. Trước giờ nàng chỉ thấy đàn ông qua những bức tranh vẽ giờ mới thấy người thật tận mắt. Còn Chữ lồm cồm ngồi dậy lấy tay che chỗ cần che rồi dập đầu lạy xin công chúa tha cho tội bất cẩn xúc phạm. Công chúa nghĩ đây là mối duyên trời định nên mới dẫn dắt nàng tới tắm đúng chỗ Chữ nằm. Hơn nữa tấm thân ngàn vàng của nàng đã để lộ cho kẻ khác nhìn thấy. Chỉ có vợ chồng mới có thể phô bầy thân thể trần truồng trước mặt nhau. Như vậy coi như nàng đã “thất tiết” với Chữ nên bắt buộc phải lấy Chữ làm chồng. Nàng về tường thuật chuyện xẩy ra và xin phép vua cha. Trước sự đời như vậy Nhà vua cũng đành lòng chuẩn y cho cô con gái quý lấy anh chàng cùng đinh áo rách khố ôm. Đám cưới được tổ chức linh đình để dân chúng biết mối duyên tình giai cấp quý tộc và bình dân hòa hợp.
Chàng phò mã Chữ Đồng Tử kết duyên cùng công chúa Tiên Dung được một năm thì nẩy sinh bất hòa. Qua năm thứ hai nẩy sinh bất bình. Qua năm thứ ba cuộc tình duyên của nàng công chúa lá ngọc cành vàng Tiên Dung với anh chàng nghèo khó dân dã Chữ Đồng Tử trở thành bất mãn khó tránh đổ vỡ. Nhà vua e dư luận thần dân chê cười đàm tiếu nên lập đàn cầu thần Kim Quy ban lời chỉ dẫn cho chính danh. Qua ba ngày đêm lễ bái Thần Kim Quy hiện ra phán “Vì kỷ cương danh dự hoàng gia công chúa phải gắng chịu đựng”. Không biết công chúa Tiên Dung có ngậm đắng nuốt cay tuân theo lời của thần Kim Quy, suốt đời phải sống bên anh chồng phàm phu tục tử không”. Câu chuyện kể tới đây thì ông nhà văn ngừng. Ông giáo sư dạy triết nãy giờ im lặng mới lên tiếng “Tiên tục làm sao mà hòa hợp”
Thanh Thương Hoàng
(1989)

