Thiện Ác
Chàng thi sĩ chết xuống cõi âm, quỷ sứ nhốt ngay vào địa ngục. Bị cú sốc quá nặng chàng làm đơn khiếu nại gửi Thượng đế nhờ Diêm Vương chuyển giúp.Trong đơn chàng kể lể suốt cuộc đời mình chỉ làm thơ ca ngợi sự tốt đẹp của con người, ca ngợi tình yêu đôi lứa, ca ngợi cỏ cây hoa lá, chim muông… Chưa hề nhúng tay vào một tội ác dù nhỏ nhặt. Tại sao khi chết không được lên Thiên đàng lại bị đầy xuống địa ngục. Đang hí hoáy viết đơn thì có một ông già đi qua. Thân hình ông già nhỏ nhắn quấn tấm lụa vàng, tay chống cây gậy trúc xanh biếc như ngọc. Đầu ông già trọc lóc nhẵn thín tỏa hào quang sáng ngời. Chàng thi sĩ đặt cây viết xuống đứng lên chắp tay cung kính chào ông già rồi hỏi “Thưa lão trượng người là ai?”. “Người trần các ngươi vẫn gọi ta là Phật Thích Ca”. “Mô Phật. Chắc người tham quan cõi địa ngục?”. Đức Phật cười buồn khẽ lắc đầu “Không phải”. “Người xuống để cứu vớt chúng sinh bị thác oan?”. “Cũng không phải”. “Thế Người…” . Không đợi chàng thi sĩ nói hết câu, Đức Phật nói “Ta bị đầy xuống đây”. Chàng thi sĩ kêu lên thảng thốt “Trời! Người nói sao? Đức Phật từ bi độ lượng truyền dạy cứu độ chúng sinh mấy ngàn năm cũng bị đầy đọa xuống địa ngục sao?”. Đức Phật cố nén tiếng thở dài “Phải, vì trên cõi trần giờ đây tất cả con người đều làm điều ác và điều ác đã trở thành chân lý. Còn người làm điều tốt điều thiện bị quy là xấu xa tệ hại do đó ta bị đầy xuống đây”. “Xin Người chỉ bảo thêm, kẻ này chưa được thấu hiểu tường tận”. “Tại vì ngươi suốt đời sống bằng mộng mơ ảo tưởng. Này nhé! Những kẻ làm lịch sử hôm nay toàn một lũ ác quỷ. Một lũ ác quỷ say máu người .Bắt mọi người lao vào chỗ chém giết chết chóc. Chúng tự xưng lãnh tụ, tự xưng con trời xuống trần gian nhân danh tự do dân chủ, nhân danh tổ quốc, nhân danh đủ thứ để tiêu hủy, để phá bỏ những gì cao quý tốt đẹp nhất của loài người”. Chàng thi sĩ nghe đức Phật nói sững sờ như kẻ mộng du vừa tỉnh ngộ “Thưa, thế còn đức Chúa Giê Su?”. Đức Phật chỉ tay về phía mặt trời đỏ như máu lặn dần nơi phương tây và đang bị đám mây đen kéo tới che phủ. “Ngươi hãy nhìn kìa”. Theo tay đức Phật chỉ, chàng thi sĩ nhìn thấy một người râu tóc bạc phơ để ngực trần còn loang máu bị treo mình trên cây Thánh giá. Đức Phật nói ”Trải qua hơn hai nghìn năm Ngài lại bị đóng đinh trên cây Thánh gía lần nữa”. Chàng thi sĩ nghe đức Phật vừa dứt lời liền xé ngay tờ đơn khiếu nại và cầm cây viết ném xuống đất. Chàng quỳ xuống hôn tay đức Phật. Nước mắt chàng tuôn ròng ròng ướt đẫm bàn tay đức Phật rồi chảy thành suối thành sông tuôn ra biển cả. Không biết tội ác con người có trôi theo không?
Thanh Thương Hoàng
(1988)

